Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Ông lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp.
Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:
- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn.
Người đi câu ngước nhìn lên:
- Vậy ư ? Nếu tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?
- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn - Thương nhân trẻ tuổi đáp.
- Rồi sau đó?
- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.
- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu cười.
Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:
- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn nữa và thuê người làm cho ông.
- Rồi sau đó?
- Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.
Một lần nữa người đi câu hỏi:
- Thế lúc đó tôi được gì?
Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét toáng:
- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.
Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn chàng thương gia trẻ với vẻ thương hại:
- Thế cậu thấy tôi đang làm gì đây?
.
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011
Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011
người Nhật trong cơn khủng hoảng
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/03/110318_japan_culture_crisis.shtml
Nhật Bản đang cố gắng đối phó những thiệt hại do động đất và các trục trặc tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima.
Số người chết được xác nhận qua thiên tai động đất và sóng thần tại Nhật nay là 5.600.
Hơn 9.500 người vẫn được coi là mất tích, hàng chục ngàn người đang buộc phải lưu trú tại nơi ở tạm.
Quốc tế vẫn lo ngại phóng xạ thoát ra ngoài từ các lò phản ứng của nhà máy điện hạt nhân.
Trong cơn khủng hoảng chưa được giải quyết này, nhiều người Việt Nam trong và ngoài Nhật Bản bày tỏ sự khâm phục trước tính cách người Nhật.
Kỷ luật, trật tự, không náo loạn
"Điều thứ hai, họ là dân tộc rất có kỷ luật. Những ai đang làm nhiệm vụ đều có trách nhiệm. Sau khi có động đất, tôi thấy các dịch vụ bán hàng, lái tàu, vẫn làm đúng nhiệm vụ như bình thường."
Ông Đăng, người cũng viết trên Bấm blog cá nhân về Nhật Bản, đất nước mà ông gọi là "thực sự vĩ đại", kể thêm:
"Hay chuyện giao thông, để tiết kiệm điện, người ta phải cắt bớt số chuyến tàu. Từ chỗ tôi vào Tokyo bình thường có ba chuyến tàu, bây giờ cắt chỉ còn một. Người Nhật vẫn kiên nhẫn; họ biết tàu ít đi thì xếp hàng, không chen lấn. Tôi nghe con gái một anh bạn ở chỗ khác kể, phải xếp hàng hai tiếng để lên được tàu, nhưng họ rất trật tự. Không có cảm giác người này xô đẩy, la ó người khác. Đó là điều rất đáng khâm phục mà không biết là mình có học tập được không."
Hiện trên các trang mạng tiếng Việt cũng lưu truyền thư của ông Hà Minh Thành, người Việt làm cảnh sát ở Fukushima, để về các tấm gương hy sinh của người Nhật, kể cả trẻ em, sau thiên tai.
Khi đi lo cứu trợ nạn nhân động đất và sóng thần, ông Thành gặp một em nhỏ chín tuổi, người Nhật, cha mẹ đã mất.
Ông viết:
"Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nó trả lời: 'Bởi vì còn có nhiều ng ười chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ."
Ông Hà Minh Thành viết tiếp:
Một số báo ở Việt Nam cũng khen người Nhật bình tĩnh, có kỷ luật, công dân nhận hàng cứu tế của nhà nước một cách trật tự, trong cảnh thử thách, thiên tai dồn dập.
Để so sánh, báo Sài gòn Tiếp Thị Bấm tường thuật sau trận mưa lụt ở miền Trung, xuất hiện cảnh giành hàng cứu trợ, kiện cáo, tố cáo nhau nhận nhiều hay ít.
Quá trình hiện đại hóa và trở thành lớn mạnh của Nhật Bản, đặc biệt từ sau tro tàn Thế chiến 1945, từ lâu vẫn làm nhiều người Việt Nam khâm phục và muốn tìm hiểu, mà điển hình là phong trào Đông Du đầu thế kỷ 20.
Nhật Bản đang cố gắng đối phó những thiệt hại do động đất và các trục trặc tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima.
Số người chết được xác nhận qua thiên tai động đất và sóng thần tại Nhật nay là 5.600.
Hơn 9.500 người vẫn được coi là mất tích, hàng chục ngàn người đang buộc phải lưu trú tại nơi ở tạm.
Quốc tế vẫn lo ngại phóng xạ thoát ra ngoài từ các lò phản ứng của nhà máy điện hạt nhân.
Trong cơn khủng hoảng chưa được giải quyết này, nhiều người Việt Nam trong và ngoài Nhật Bản bày tỏ sự khâm phục trước tính cách người Nhật.
Kỷ luật, trật tự, không náo loạn
Tiến sĩ Nguyễn Đình Đăng, làm tại viện RIKEN, Viện nghiên cứu Lý-Hóa của Nhật Bản, nói với BBC hôm 17/03: "Tôi rất ngạc nhiên và khâm phục vì người Nhật rất bình tĩnh và trật tự. Họ không náo loạn, mà bình tĩnh theo dõi thông tin. Họ làm mọi biện pháp như đã được huấn luyện để tránh động đất, ví dụ chui dưới gầm bàn, vân vân."
"Điều thứ hai, họ là dân tộc rất có kỷ luật. Những ai đang làm nhiệm vụ đều có trách nhiệm. Sau khi có động đất, tôi thấy các dịch vụ bán hàng, lái tàu, vẫn làm đúng nhiệm vụ như bình thường."
Ông Đăng, người cũng viết trên Bấm blog cá nhân về Nhật Bản, đất nước mà ông gọi là "thực sự vĩ đại", kể thêm:
"Hay chuyện giao thông, để tiết kiệm điện, người ta phải cắt bớt số chuyến tàu. Từ chỗ tôi vào Tokyo bình thường có ba chuyến tàu, bây giờ cắt chỉ còn một. Người Nhật vẫn kiên nhẫn; họ biết tàu ít đi thì xếp hàng, không chen lấn. Tôi nghe con gái một anh bạn ở chỗ khác kể, phải xếp hàng hai tiếng để lên được tàu, nhưng họ rất trật tự. Không có cảm giác người này xô đẩy, la ó người khác. Đó là điều rất đáng khâm phục mà không biết là mình có học tập được không."
Hiện trên các trang mạng tiếng Việt cũng lưu truyền thư của ông Hà Minh Thành, người Việt làm cảnh sát ở Fukushima, để về các tấm gương hy sinh của người Nhật, kể cả trẻ em, sau thiên tai.
Khi đi lo cứu trợ nạn nhân động đất và sóng thần, ông Thành gặp một em nhỏ chín tuổi, người Nhật, cha mẹ đã mất.
Ông viết:
"Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: ' Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói'. Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.
Ông Hà Minh Thành viết tiếp:
"Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy người từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh."
Để so sánh, báo Sài gòn Tiếp Thị Bấm tường thuật sau trận mưa lụt ở miền Trung, xuất hiện cảnh giành hàng cứu trợ, kiện cáo, tố cáo nhau nhận nhiều hay ít.
Nói với BBC, giáo sư Augustine Hà Tôn Vinh, giám đốc tổ hợp giáo dục Stellar Management ở Việt Nam, bình luận cung cách đối xử của người Nhật xuất phát từ hai lợi thế, đó là văn hóa và giáo dục.
"Không thể tưởng tượng có một lối ứng xử đặc biệt như thế. Mọi người vẫn bình thản, xếp hàng, vẫn nhường nhau. Điều đó không thể xảy ra ở một nước không có văn hóa."
Những câu chuyện mới nhất về cách ứng xử của người Nhật giữa khủng hoảng hiện nay dường như lại càng làm người Việt suy nghĩ và tự hỏi điều gì xảy ra nếu Việt Nam đối diện sự kiện tương tự.
.
Thiên tai và lối ứng xử của người Nhật
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/03/110317_japan_character.shtml
Còn người Việt, theo tờ Sài gòn Tiếp Thị, sau trận mưa lụt ở miền Trung, xuất hiện cảnh giành hàng cứu trợ, kiện cáo, tố cáo nhau nhận nhiều hay ít.
BBC: Lần này ông có ngạc nhiên không khi thủ tướng Nhật nói rằng Nhật Bản sẵn sàng nhận trợ giúp của quốc tế để vượt qua thảm họa. Từ trước tới giờ người Nhật khá là tự lập phải không?
.
Báo Việt Nam tỏ ý khen người Nhật bình tĩnh, có kỷ luật, người dân nhận hàng cứu tế của chính quyền một cách trật tự, trong cảnh thử thách, thiên tai dồn dập.
Còn người Việt, theo tờ Sài gòn Tiếp Thị, sau trận mưa lụt ở miền Trung, xuất hiện cảnh giành hàng cứu trợ, kiện cáo, tố cáo nhau nhận nhiều hay ít.
Trong cuộc trao đổi với BBC Việt Ngữ ngày 17/3, giáo sư Augustine Hà Tôn Vinh, giám đốc tổ hợp giáo dục Stellar Management ở Việt Nam cho rằng cung cách ứng xử của người Nhật xuất phát từ hai lợi thế, đó là văn hóa và giáo dục.
Augustine Hà Tôn Vinh: Qua thảm họa của Nhật Bản chúng ta thấy lộ ra bài học, không chỉ dành riêng cho Việt Nam. Mà cho cả thế giới nữa. Báo chí, đài truyền hình, lãnh đạo trên thế giới đều nhìn thấy. Lối ứng xử đặc biệt, trong một thảm họa khủng khiếp. Mọi người vẫn sắp hàng, bình thản, vẫn nhường nhau. Trẻ em không chạy lang thang, không đi đâu hết. Cái đó không thể nào có ở một nước thiếu văn hóa được.
Hai yếu tố giúp người Nhật có kỷ luật trước thử thách của thiên tai là văn hóa và giáo dục. Văn hóa là nền tảng của con người của cả dân tộc. Giáo dục đưa con người ta vào khuôn mẫu, một cách ứng xử hợp với văn hóa. Cá nhân tôi khi đi dạy không bao giờ tôi nói giáo dục không. Giáo dục có thể đề cập đến những tư tưởng hay kiến thức mới của thời đại, cho nó phù hợp với thời đại. Chúng ta thường thấy là có rất nhiều người giàu nhưng cái ứng xử nó không có văn hóa. Đó là những người trọc phú, ví dụ như vậy.
Có những người không giàu, hoặc thiếu thốn nhưng cái ứng xử của người ta lại rất văn hóa. Chính vì thế chúng ta phải tìm cách nối kết văn hóa với giáo dục. Văn hóa là truyền thống, là chuỗi thời đại nối kết tất cả từ trước đến nay. Giáo dục từ truyền thống đến hiện đại, là phương cách để phát triển đất nước. Khi Minh trị Thiên hoàng Nhật Bản lên ngôi, sau đó nắm quyền, ông nói rằng văn minh Tây phương nhưng văn hóa phải là Nhật Bản.
Tinh thần của Nhật Bản được tóm tắt qua hai hình tượng. Hoa anh đào và người võ sĩ. Hoa anh đào là cái gì đó trong sáng, nhẹ nhàng, thanh khiết. Còn người võ sĩ rất là chính trực ngay thẳng, không ngần ngại dùng quyền lực, chế tài để thưởng phạt.
BBC: Lần này ông có ngạc nhiên không khi thủ tướng Nhật nói rằng Nhật Bản sẵn sàng nhận trợ giúp của quốc tế để vượt qua thảm họa. Từ trước tới giờ người Nhật khá là tự lập phải không?
Augustine Hà Tôn Vinh: Chuyện Nhật chấp nhận hỗ trợ của các nước nói lên hai điều. Thứ nhất là người Nhật rất khiêm nhường, từ bỏ thái độ nước lớn. Thứ hai là quyền lợi, mạng sống của người dân quan trọng hơn là sự tự hào của quốc gia. Nhật chấp nhận hỗ trợ của những nước nhỏ hơn Nhật nhiều lần. Điều này cho thấy chính phủ Nhật rất nhân bản. Nếu có thêm đội cứu trợ của các nước đến, hy vọng sẽ có thêm người Nhật được cứu thoát. Họ coi mạng sống của người dân quan trọng hơn tư thế của chính phủ.
.
Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011
Ngôn ngữ cơ thể chứng tỏ sự tự tin
http://dantri.com.vn/c130/s130-461193/ngon-ngu-co-the-chung-to-su-tu-tin.htm
1. Không giấu tay túi quần
Con người ta chỉ giấu tay vào túi quần khi lúng túng, cảm thấy không thoải mái hoặc thiếu chắc chắn về chính bản thân mình. Ngay khi bạn giấu tay vào túi quần, mọi người sẽ đánh giá bạn là người thiếu tự tin.
Hãy đưa tay ra ngoài khi giao tiếp, để người đối diện thấy bạn cởi mở, tự tin, không có gì phải giấu giếm. Nếu bạn thấy tay “thừa”, hãy lựa chọn cách khác như đặt chúng lên hông, như vậy vẫn hơn là giấu tay vào túi.
2. Không cắn móng tay
Đây là dấu hiệu cho thấy bạn đang bối rối, lúng túng. Người đàn ông hay cắn móng tay thường hay lo lắng, dễ nóng giận và thiếu tự tin. Đôi tay có thể là kẻ thù lớn nhất của bạn - hãy đấu tranh để khống chế chúng.
Bạn có thể khua tay khi nói, nhưng nhớ điều tiết cho chúng thành chuỗi cử chỉ điềm tĩnh và thuộc tầm kiểm soát. Cũng vậy, khi ngồi tránh rung đùi (bạn không muốn trông mình giống chú cún đang được gãi lưng phải không?).
3. Giữ cho ánh mắt thẳng
Trong ngôn ngữ cơ thể, điều chỉnh ánh mắt là một cách tuyệt vời để biểu đạt sự tự tin. Khi đang bước đi một mình, tự nhiên con người sẽ có xu thế đầu hơi cúi thấp, mắt dõi theo bước chân, song cách này cho thấy bạn không muốn nói chuyện, không tương tác với những người xung quanh. Nếu không cẩn thận, đây sẽ trở thành thói quen xấu. Hãy nâng cằm lên, giữ cho ánh mắt nhìn thẳng ngay cả khi bạn đang dạo phố một mình.
4. Đứng thẳng, lưng bẻ ra sau
Đứng thẳng là 1 trong 10 biểu hiện quan trọng nhất của ngôn ngữ cơ thể chứng tỏ sự tự tin. Hãy tập trung giữ cho vai hơi ngả sau khi bạn đi, đứng. Một chút thôi, không nên ưỡn ngực thái quá. Một chút điều chỉnh nhỏ có thể mang lại hiệu quả to lớn cho phong thái tự tin của bạn.
5. Sải bước rộng
Người đàn ông tự tin không bao giờ đi đứng rón rén cả. Hãy để ý đến cách bạn sải bước, cần rõ ràng, dứt khoát với những bước rộng, phoáng khoáng. Như thế trông bạn rất đĩnh đạc, đàng hoàng, đầy vẻ tự tin.
6. Tỏa sáng
Tưởng tượng bạn vừa bước vào một căn phòng, trong đó có rất nhiều phụ nữ đẹp hay những cộng sự đáng kính. Giờ hãy nghĩ đến vẻ ngoài của bạn: 4 ngày chưa tắm, da bóng nhờn, tóc rối bẩn, trông bạn có khác nào một gã hành khất không?
Cái mà chúng ta đang cố gắng đạt tới, sự tỏa sáng từ diện mạo bề ngoài, vì thế, là điểm quan trọng tiếp theo trong công cuộc biểu lộ sự tự tin. Tóc bạn, khuôn mặt bạn, thậm chí mùi cơ thể bạn, phải hợp tác tốt trong việc đem lại tự tin cho “thân chủ”, chứ không phải chống lại thân chủ. Đừng ngại thử những sản phẩm mới mang lại vẻ ngoài rạng rỡ, chắc chắn chúng giúp bạn tự tin hơn.
.
Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011
Cha mẹ và nỗi bất lực với con cái
http://dantri.com.vn/c130/s130-454159/cha-me-va-noi-bat-luc-voi-con-cai.htm
Dạy con không phải lúc nào cũng dùng vũ lực, la mắng hay chửi bới. Rất nhiều cha mẹ và con cái vì không hiểu nhau dẫn đến việc hòa hợp giữa hai bên gặp khó khăn.
Dạy con không phải lúc nào cũng dùng vũ lực, la mắng hay chửi bới. Rất nhiều cha mẹ và con cái vì không hiểu nhau dẫn đến việc hòa hợp giữa hai bên gặp khó khăn.
“Con tôi đang học lớp 8, vậy mà đã nghiện game online, rồi kết bạn tụ tập uống café, hút thuốc lá, bỏ học, đánh nhau… không sao kiểm soát được. Càng đánh nó càng lỳ, tôi đã thử nói ngọt rồi dùng các biện pháp giáo dục nặng tay cũng chẳng ăn thua”, chị Nguyễn Thị Trân (ở quận Tân Phú) nói tới đứa con trai đầu lòng.
Đồng cảnh ngộ với chị Trân, chị Minh Huệ làm ở Ngân hàng Công thương cũng lắc đầu ngao ngán khi kể về cách dạy các con: “Không hiểu sao cháu không nghe lời mẹ mà chỉ sợ cha thôi. Nhưng cháu không sợ vì phục mà vì cái uy đòn roi. Tôi không biết phải làm sao để khuyên răn được cháu. Giờ đây hai vợ chồng đều thực sự cảm thấy thất bại với việc dạy con”.
Ngay tại buổi sinh hoạt chuyên đề “8 Nguyên tắc dạy con” của Hội quán các bà mẹ, rất nhiều chị đã đưa ra những nỗi lo âu về cách dạy dỗ con cái mình. Các câu “không biết làm sao”, “em hết cách với con em rồi” là những câu nói được lặp lại rất nhiều lần trong buổi sinh hoạt.
“Con mình sinh ra mỗi đứa 1 tính, 2 đứa đầu dễ dạy nhưng đứa thứ 3 thì rất khó dạy, cá biệt”. Chị Trâm phân trần. Ngoài ra chị cũng tự nhận ra điều khiến con mình hư chính là sự không gần gũi quan tâm từ bé đối với con của mình. “Khi trước tôi bận rộn công việc nên cho con học bán trú rồi đón con về nhà khóa cửa cho nó chơi máy vi tính, riết rồi xa con lúc nào không hay”.
Dạy con sao cho đúng
Nhìn nhận về điều này, chuyên viên tâm lý Bảo Nhi cho rằng: “Uy tín của người lớn cũng mất dần đối với trẻ khi thiếu sự nhất quán giữa lời nói và hành động của mỗi cá nhân hay giữa các cá nhân trong gia đình với nhau. Ví dụ về việc trẻ con làm vỡ đồ thì bị la mắng còn với người lớn thì không sao cả”.
Chính điều này vì không hiểu nên khiến các bậc cha mẹ và con cái ngày càng xa cách. Và sự thiếu tôn trọng qua những lời chê bai dành cho con, ép con học đến mức cướp đi tuổi thơ của con khiến trẻ vô cảm hay bắt con thực hiện ước mơ của mình, đòn roi với con cái là những sai lầm các bậc cha mẹ hay gặp phải.
Theo thạc sỹ xã hội học Trần Đình Dũng: “Có ít nhất 10 năm gần con thì con mới gần mình”, cha mẹ nên gần con, hiểu con, hãy làm bạn với chúng, chơi với trẻ ngay từ nhỏ.
“Trong sinh hoạt gia đình, người lớn cần thống nhất với nhau trong việc dạy con, hướng mục đích chung đến quyền lợi của đứa bé để cùng nhất quán trong hành xử và lời nói của mọi người, làm gương tốt cho con cháu, xây dựng thói quen tốt cho con cái từ bé”, thạc sĩ Dũng nhấn mạnh
Còn chuyên viên tư vấn Bảo Nhi chia sẻ thêm “1 lời chê cần 18 lời khen để cân bằng”, bậc phụ huynh không nên mắng chửi con cái theo kiểu “mày ngu quá” hay dán nhãn cho con theo kiểu nhận xét “mày là đứa không ra gì”... Thói quen so sánh con cái với người khác cũng nên xóa bỏ.
Cha mẹ cần có sự cân bằng trong yêu thương và nhân nhượng dành cho con cái, không nhân nhượng đối với cam kết của con cũng như không thất hứa với chính lời hứa của mình.
Ngoài ra, hiện tại các bậc phụ huynh ít coi trọng việc dạy con làm việc nhà từ thuở bé, cứ sợ con khổ nên làm hết mà không hiểu rằng đó không phải thương con mà là đang hại con, cướp đi quyền học hỏi của con mình.
Chính vì thế muốn con nghe lời, các bậc phụ huynh nên thường xuyên tiếp xúc, chia sẻ và để cho các bé cảm thấy có giá trị khi làm việc nhà. Nên cùng nhau tham gia những buổi nói chuyện với cả gia đình, hãy gắn kết nhau thông qua những buổi cơm gia đình.
Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011
Sai lầm cha mẹ hay gặp với trẻ độ tuổi mẫu giáo
TS. Tanya Remer Altmann, bác sĩ Nhi khoa, tác giả cuốn sách “Nỗi niềm của mẹ” giải đáp 101 câu hỏi của cha mẹ về những sai lầm hay gặp với trẻ sơ sinh và lứa tuổi mẫu giáo.
1. Không nhất quán
Khi cha mẹ không nhất quán trong việc rèn luyện thói quen cho trẻ, bản thân trẻ sẽ thấy có những xáo trộn, rằng tại sao lúc thì mẹ cho phép ăn ở phòng khách, lúc lại không. Tại sao hôm qua mẹ cho xem TV đến 10h mới lên giường đi ngủ còn hôm nay lại không được thế.
Giải pháp: Hãy cố gắng nhất quán trong các quy định với trẻ một cách tối đa. Ghi các quy định lên bảng ghi nhớ của gia đình là tốt nhất. Nếu có thể giữ được 90% sự nhất quán nghĩa là bạn đã làm rất tốt. Với những ngoại lệ, hãy giải thích rõ cho trẻ hiểu tại sao lại như vậy. Trẻ sẽ dễ dàng hiểu và thực hiện nội quy tốt hơn.
2. Luôn phê phán
Nhiều bậc cha mẹ nhớ về những hành vi sai trái của con em mình hơn là nghĩ về những hành vi tích cực của chúng. Và, cha mẹ sẽ nhắc nhở chúng một cách thường xuyên kiểu như: “Con đừng có bày đồ chơi ra như thế”, “Con không nói trống không thế”, “Con không được…”. Trẻ sẽ hiểu rằng cha mẹ luôn ghét, không thương yêu chúng.
Giải pháp: Hãy ghi nhớ và chú ý khi trẻ làm điều gì đó tích cực và khen ngợi các hành vi tốt. Phần thưởng cho những hành động tích cực có thể chỉ đơn giản là lời khen hoặc cái ôm, nụ hôn của cha, mẹ. Những cách khen ngợi này thực sự rất hữu ích cho lứa tuổi mẫu giáo.
3. Đầu hàng trước những vòi vĩnh
Đứa con nhỏ của bạn luôn miệng lải nhải và vòi vĩnh? Trong lúc bạn đang gấp rút chuẩn bị bữa ăn tối, con bắt đầu khóc và vòi vĩnh: “Mẹ ơi con muốn đi chơi. Con muốn đi chơi ở công viên”.
Cha mẹ thường nhượng bộ trước những vòi vĩnh này của con. “Sự thỏa hiệp” đó đôi khi tạo cho trẻ một thói quen xấu. Khi trẻ đã vòi vĩnh được một lần, sẽ có những hành động tương tự ở những lần sau.
Giải pháp: Với những hành động kiểu như hờn dỗi, khóc lóc, tốt nhất cha mẹ nên để mặc con, hoặc nhất quyết không đồng ý. Chỉ cần vài lần như vậy con sẽ hiểu: “Cách này không lay chuyển được cha mẹ đâu” và không hờn khóc nữa.
4. Lên quá nhiều lịch cho trẻ
Cha mẹ thường kỳ vọng quá nhiều vào con nên bắt con học nhiều, sau đó lại thắc mắc tại sao con có thể lên giường ngủ ngay sau khi đi học về như thế. Thực tế là chúng ta đã lên cho trẻ quá nhiều lịch, khiến trẻ bị quá tải.
Tất cả trẻ em, nhất là trẻ em mẫu giáo, cần có thời gian để vui chơi, nếu không chúng sẽ rất mệt mỏi. Hãy cho phép chúng có thời gian nghỉ ngơi, thư giãn, vui chơi thỏa thích khi kết thúc giờ học ở trường.
5. Đánh giá thấp vai trò của vui chơi
Nhiều bậc cha mẹ nghĩ rằng nên đăng ký cho con tham gia những chương trình bổ túc văn hóa, phát triển kỹ năng giúp con phát triển một cách tốt nhất về mặt trí tuệ. Tuy nhiên điều này thực ra không hoàn toàn đúng.
Điều tốt nhất, bổ ích nhất cho trẻ em ở lứa tuổi này là vui chơi, TS., nhà tâm lý học người Mỹ, Lawrence J. Cohen, cho biết. “Vui chơi là cách giúp trẻ phát triển trí não một cách tốt nhất. Qua những trò chơi, tự nhiên trẻ sẽ học được cách vượt qua thách thức, khó khăn”.
6. Lãng quên trẻ
Trẻ em giai đoạn này có thể chơi một mình rất ngoan ngoãn, nhưng điều đó không có nghĩa chúng không cần sự quan tâm, chú ý của bạn. Chúng cần bạn chơi cùng, hỏi han và chỉ bảo. Tuy nhiên nhiều bậc bố mẹ ngày nay, dù ở nhà với con nhưng lại bị cuốn hút bởi công việc, email, điện thoại…Trẻ em rất tinh tế, chúng nhận ra mình có được cha mẹ quan tâm hay không.
Giải pháp: Hãy lập thời gian biểu rõ ràng, trong đó có cả thời gian dành riêng cho con. Thà bạn bỏ ra nửa giờ tập trung chơi với con mà không bận tâm đến bữa tối và công việc còn hơn bỏ ra cả ngày chơi với con một cách nửa vời.
7. Phản ứng quá mạnh mẽ với nói dối
Cha mẹ thường lo lắng cho đạo đức của con sau này khi thấy con nói dối. Chính vì vậy họ thường có những phản ứng thái quá khiến trẻ sợ hãi, và có thể tiếp diễn hành động nói dối ở những lần sau.
Giải pháp: Đừng phản ứng quá mạnh. Hãy xem nói dối là một phần trong sự phát triển bình thường của trẻ. Không vội lật tẩy. Hãy kể cho trẻ nghe một câu chuyện nhỏ nhằm phủ nhận những điều trẻ nói. Nhớ rằng thói quen nói dối không sửa được trong ngày một ngày hai, nhưng nếu lần đầu bạn không thành công, hãy thử lại, và thử lại...
Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011
10 năm Internet: Thập kỷ của lãng quên và không thể quên
http://vn.news.yahoo.com/ttvh/20110201/tsp-10-nm-internet-thp-k-ca-l-ng-qu-n-v-17326ee.html
1. Không thể trách được baomoi.com, vì trang web này cập nhật tự động. Nghĩa là những cỗ “máy chủ” ở đâu đó đang làm thay cho con người trong việc cung cấp một thực đơn văn hóa cho rất nhiều người trong chúng ta thưởng thức hàng ngày. Cỗ máy đó dĩ nhiên, chọn những gì là văn hóa theo cách của nó.
Internet và sự bùng nổ của các phương tiện giải trí khiến chúng ta trở nên thóc mách hơn bao giờ hết với những cách “buôn dưa lê” xuyên Việt và “buôn dưa lê” toàn cầu như thế này.
Điều đó chẳng có gì lạ, ở khắp nơi trên thế giới, trong sự bùng nổ internet này đều như vậy. Nhưng mối nguy nhất mà Internet đem lại, không chỉ ở chỗ nó biến thế giới thành ngôi làng để chúng ta tha hồ buôn dưa lê với nhau.
Mà Internet khiến cho nhiều người, đặc biệt là những công dân “net” (netcitizen) tin rằng những gì không có trên Google thì cũng không có trên trái đất.
Tôi lo sợ rằng, chính điều đó vô hình trung đã làm đứt lìa các thế hệ thời @ với các thập kỷ chưa có Internet trước đó và một phần khổng lồ của quá khứ cũng có nguy cơ bị lãng quên.
2. Vì sao? Bởi vì đến năm 1994, Viện Khoa học Việt Nam và mạng VARNET kết nối Internet qua giao thức UCP để Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc đó trao đổi thư điện tử với thủ tướng Thụy Điển. Và đến tận ngày 19/11/1997 Việt Nam mới chính thức hòa vào mạng Internet toàn cầu.
Phải từ năm 2000 trở đi, Internet mới trở nên phổ biến. Internet đã ôm trọn cả thập kỷ này quăng lên mạng… Chính Internet đã thúc đẩy tiếng Việt thống nhất dùng mã unicode để thuận tiện cho việc chuẩn hóa trên công cụ tìm kiếm.
Và chỉ trong 1 thập kỷ, khối lượng thông tin tiếng Việt được sản xuất ra và tung lên mạng Internet có thể sánh với cả thế kỷ cộng lại. Bất cứ một chữ tiếng Việt nào gõ vào Google cũng có thể tìm thấy hàng hàng ngàn, hàng vạn trang văn bản có chứa chữ đó. Bất cứ một khái niệm, một sự vật, hiện tượng, thậm chí con người nào cũng ít nhiều tìm thấy bóng dáng trên Internet.
Đó chính là lý do dẫn đến tình trạng các thế hệ tiếp thời @ sẽ nghĩ rằng, vào Internet và vào Google là hiểu được tất cả, biết được tất cả, và kiểm tra được sự tồn tại của mọi thứ trên thế giới.
Nhưng chưa nói việc “số hóa” kho tri thức của chúng ta còn rất rời rạc, thiếu hệ thống, mà kể cả khi có nỗ lực thế nào chăng nữa, cũng không ai có thể đưa tất cả tri thức lên Internet, nhất là những gì đã xảy ra từ những thập kỷ trước, thế kỷ trước.
Điều đó có nghĩa là Internet tiếng Việt không bao hàm toàn bộ những gì diễn ra trước năm 2000. Có những thứ (mà rất nhiều) đã không có mặt trên Internet, mặc dù nó đã diễn ra, hoặc đã tồn tại một cách vạm vỡ trên đất Việt Nam này.
Mỗi ngày mở mắt ra dán mắt vào mạng, chúng ta sẽ ngày càng rời xa khối tri thức ấy của quá khứ. Điều đó nguy hiểm chẳng kém gì việc bỏ chữ Hán Nôm trong những thập niên đầu của thế kỷ trước khiến chúng ta bị đứt lìa khỏi kho tri thức của cha ông từ ngàn năm trước để lại.
3. Năm 2009, một người bậc thầy của văn chương của tôi (từng đoạt giải B của UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam) là nhà thơ Thế Mạc qua đời. Khi tôi search tên ông trên Internet thì không có một dòng nào. Điều đó có nghĩa là những thế hệ chỉ dựa vào Google sẽ không bao giờ cảm thấy sự tồn tại của cây đại thụ của xứ Đoài ấy.
Và còn nhiều, rất nhiều những thứ khác nữa... Chúng đã tồn tại một cách oanh liệt trong đời nhưng không có nghĩa là nó bắt buộc phải có trên Google. Nếu chúng ta quên điều đó, và chỉ nhìn vào Google thì chúng ta sẽ đánh mất nhiều giá trị trước năm 2000.
4. Một thập kỷ khiến chúng ta lãng quên quá khứ (nếu quá khứ đó không được quăng lên mạng), nhưng đồng thời cũng khiến ta sẽ không thể “quên” được những gì vừa xảy ra...
Trong khi cuộc sống thì có rất nhiều thứ cần phải quên, như một mối tình đã qua, một lỗi lầm đã được sửa chữa. Nhưng nếu bạn là một nghệ sĩ từng thổ lộ tình yêu hay từng chụp ảnh “tay trong tay” với một ai đó và rồi tình cờ được đưa lên mạng, thì mối tình ấy của bạn rất có thể sẽ bị công khai đến tận khi bạn nhắm mắt lìa đời.
Bạn có thể quên nhưng… Google sẽ luôn tìm thấy quá khứ ấy của bạn.
Quá khứ và hiện tại của cuộc sống chúng ta “đồng hiện” trên Internet, nhờ các công cụ tìm kiếm. Nó không “quên” lỗi lầm của bất kỳ ai và như thế trong những thập kỷ tới, những người mắc lỗi sẽ không nhận được đầy đủ sự bao dung và tha thứ của xã hội và của chính lương tâm mình.
Pháp luật còn quy định về “xóa án tích” trong lý lịch của những người đã mãn hạn tù và cải tạo tốt, song, khi bạn đưa tên một tên tội phạm và bản án dành cho hắn lên mạng, bạn có hình dung rằng văn bản ấy sẽ tồn tại lâu hơn bản án dành cho hắn ở Tòa.
Có thể con cháu hắn, khi muốn tìm tên bố, tên ông mình trên Internet, chúng vẫn thấy “bản cáo trạng” như bia miệng muôn đời ở trên đó.
.
1. Không thể trách được baomoi.com, vì trang web này cập nhật tự động. Nghĩa là những cỗ “máy chủ” ở đâu đó đang làm thay cho con người trong việc cung cấp một thực đơn văn hóa cho rất nhiều người trong chúng ta thưởng thức hàng ngày. Cỗ máy đó dĩ nhiên, chọn những gì là văn hóa theo cách của nó.
Internet và sự bùng nổ của các phương tiện giải trí khiến chúng ta trở nên thóc mách hơn bao giờ hết với những cách “buôn dưa lê” xuyên Việt và “buôn dưa lê” toàn cầu như thế này.
Điều đó chẳng có gì lạ, ở khắp nơi trên thế giới, trong sự bùng nổ internet này đều như vậy. Nhưng mối nguy nhất mà Internet đem lại, không chỉ ở chỗ nó biến thế giới thành ngôi làng để chúng ta tha hồ buôn dưa lê với nhau.
Mà Internet khiến cho nhiều người, đặc biệt là những công dân “net” (netcitizen) tin rằng những gì không có trên Google thì cũng không có trên trái đất.
Tôi lo sợ rằng, chính điều đó vô hình trung đã làm đứt lìa các thế hệ thời @ với các thập kỷ chưa có Internet trước đó và một phần khổng lồ của quá khứ cũng có nguy cơ bị lãng quên.
2. Vì sao? Bởi vì đến năm 1994, Viện Khoa học Việt Nam và mạng VARNET kết nối Internet qua giao thức UCP để Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc đó trao đổi thư điện tử với thủ tướng Thụy Điển. Và đến tận ngày 19/11/1997 Việt Nam mới chính thức hòa vào mạng Internet toàn cầu.
Phải từ năm 2000 trở đi, Internet mới trở nên phổ biến. Internet đã ôm trọn cả thập kỷ này quăng lên mạng… Chính Internet đã thúc đẩy tiếng Việt thống nhất dùng mã unicode để thuận tiện cho việc chuẩn hóa trên công cụ tìm kiếm.
Và chỉ trong 1 thập kỷ, khối lượng thông tin tiếng Việt được sản xuất ra và tung lên mạng Internet có thể sánh với cả thế kỷ cộng lại. Bất cứ một chữ tiếng Việt nào gõ vào Google cũng có thể tìm thấy hàng hàng ngàn, hàng vạn trang văn bản có chứa chữ đó. Bất cứ một khái niệm, một sự vật, hiện tượng, thậm chí con người nào cũng ít nhiều tìm thấy bóng dáng trên Internet.
Đó chính là lý do dẫn đến tình trạng các thế hệ tiếp thời @ sẽ nghĩ rằng, vào Internet và vào Google là hiểu được tất cả, biết được tất cả, và kiểm tra được sự tồn tại của mọi thứ trên thế giới.
Nhưng chưa nói việc “số hóa” kho tri thức của chúng ta còn rất rời rạc, thiếu hệ thống, mà kể cả khi có nỗ lực thế nào chăng nữa, cũng không ai có thể đưa tất cả tri thức lên Internet, nhất là những gì đã xảy ra từ những thập kỷ trước, thế kỷ trước.
Điều đó có nghĩa là Internet tiếng Việt không bao hàm toàn bộ những gì diễn ra trước năm 2000. Có những thứ (mà rất nhiều) đã không có mặt trên Internet, mặc dù nó đã diễn ra, hoặc đã tồn tại một cách vạm vỡ trên đất Việt Nam này.
Mỗi ngày mở mắt ra dán mắt vào mạng, chúng ta sẽ ngày càng rời xa khối tri thức ấy của quá khứ. Điều đó nguy hiểm chẳng kém gì việc bỏ chữ Hán Nôm trong những thập niên đầu của thế kỷ trước khiến chúng ta bị đứt lìa khỏi kho tri thức của cha ông từ ngàn năm trước để lại.
3. Năm 2009, một người bậc thầy của văn chương của tôi (từng đoạt giải B của UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam) là nhà thơ Thế Mạc qua đời. Khi tôi search tên ông trên Internet thì không có một dòng nào. Điều đó có nghĩa là những thế hệ chỉ dựa vào Google sẽ không bao giờ cảm thấy sự tồn tại của cây đại thụ của xứ Đoài ấy.
Và còn nhiều, rất nhiều những thứ khác nữa... Chúng đã tồn tại một cách oanh liệt trong đời nhưng không có nghĩa là nó bắt buộc phải có trên Google. Nếu chúng ta quên điều đó, và chỉ nhìn vào Google thì chúng ta sẽ đánh mất nhiều giá trị trước năm 2000.
4. Một thập kỷ khiến chúng ta lãng quên quá khứ (nếu quá khứ đó không được quăng lên mạng), nhưng đồng thời cũng khiến ta sẽ không thể “quên” được những gì vừa xảy ra...
Trong khi cuộc sống thì có rất nhiều thứ cần phải quên, như một mối tình đã qua, một lỗi lầm đã được sửa chữa. Nhưng nếu bạn là một nghệ sĩ từng thổ lộ tình yêu hay từng chụp ảnh “tay trong tay” với một ai đó và rồi tình cờ được đưa lên mạng, thì mối tình ấy của bạn rất có thể sẽ bị công khai đến tận khi bạn nhắm mắt lìa đời.
Bạn có thể quên nhưng… Google sẽ luôn tìm thấy quá khứ ấy của bạn.
Quá khứ và hiện tại của cuộc sống chúng ta “đồng hiện” trên Internet, nhờ các công cụ tìm kiếm. Nó không “quên” lỗi lầm của bất kỳ ai và như thế trong những thập kỷ tới, những người mắc lỗi sẽ không nhận được đầy đủ sự bao dung và tha thứ của xã hội và của chính lương tâm mình.
Pháp luật còn quy định về “xóa án tích” trong lý lịch của những người đã mãn hạn tù và cải tạo tốt, song, khi bạn đưa tên một tên tội phạm và bản án dành cho hắn lên mạng, bạn có hình dung rằng văn bản ấy sẽ tồn tại lâu hơn bản án dành cho hắn ở Tòa.
Có thể con cháu hắn, khi muốn tìm tên bố, tên ông mình trên Internet, chúng vẫn thấy “bản cáo trạng” như bia miệng muôn đời ở trên đó.
.
Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011
Phụ nữ vẫn ở thế yếu
http://dantri.com.vn/c130/s130-453302/phu-nu-van-o-the-yeu.htm
Thực tế trong gia đình phụ nữ vẫn “thấp cổ bé họng” hơn so với đàn ông.
Căn nguyên của vấn đề nằm ở chỗ:
Nhiều lời
Trong mắt phụ nữ, chồng con luôn là những đứa trẻ không chịu lớn nên họ không an tâm, tin tưởng. Bất cứ chuyện gì họ cũng lo lắng, nhắc nhở từng li từng tí. Vì luôn ở vị trí được nhận nên ít nhiều đàn ông cũng trở nên kiêu ngạo hơn.
Thêm vào đó, đại đa số phụ nữ khi đã nổi ba máu sáu cơn thì không thể làm chủ được mồm miệng. Những chuyện từ thập cổ lai hy cho đến những vấn đề nhạy cảm nhất cũng được họ lôi ra để chọc giận đối phương. Sau khi cơn thịnh nộ qua đi, ngay bản thân họ cũng không biết câu nói nào đã làm tổn thương đối phương. Nhiều lần như vậy vị trí của phụ nữ trong lòng đàn ông không khỏi bị hạ thấp.
Dựa dẫm cả về kinh tế lẫn tình cảm
Tự cổ chí kim người ta vẫn cho rằng phụ nữ dựa dẫm vào đàn ông là một điều đương nhiên. Tuy nhiên, xã hội càng phát triển phụ nữ càng cần khẳng định vị trí độc lập của mình, không thể giao phó số phận cho đàn ông như trước kia.
Phụ nữ không chỉ cần có sự tự chủ về kinh tế mà còn cần mạnh mẽ về tình cảm. Cần cho đàn ông thấy không có họ bạn vẫn có thể sống rất hạnh phúc. Có như vậy đàn ông mới thật sự tôn trọng bạn, dành cho bạn vị trí bình đẳng với họ.
Quá coi trọng hôn nhân
Vì quá coi trọng hôn nhân mà phụ nữ tự gây áp lực cho chính mình. Họ càng muốn có một gia đình hoàn hảo, càng muốn chồng con được vừa ý lại càng làm mọi chuyện thêm phần phức tạp và càng dễ đánh mất chính mình.
Khi vợ chồng xung đột, rõ ràng mình có lí nhưng vì muốn giữ thể diện trước hàng xóm hay không muốn con cái tổn thương mà không dám to tiếng. Giận chồng bỏ về nhà mẹ nhưng vì lo lắng việc nhà không ai gánh vác nên chưa được hai hôm, dù chồng chưa đến đón đã chủ động quay về. Vẫn biết chồng thích vợ ăn mặc đẹp nhưng lại không dám bỏ tiền ra mua một bộ đồ tươm tất, mãi vẫn chỉ mua những đồ hạ giá, rẻ tiền. Coi trọng gia đình hơn cả bản thân chính là lí do phụ nữ tự hạ thấp giá trị của mình.
Tâm lí bị cô lập khi ở nhà chồng
Lấy chồng đồng nghĩa với việc phụ nữ phải sống trong một môi trường mới hoàn toàn xa lạ, phải cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, phải nhìn thái độ người khác mà hành động, nếu có khó khăn hay nảy sinh mâu thuẫn đến một người thân giúp đỡ, bênh vực cũng không có. Từ đó có thể thấy trong hôn nhân, phụ nữ luôn ở thế yếu hơn so với đàn ông.
Ảnh hưởng của tư tưởng phong kiến
Những quan niệm đạo đức truyền thống như đàn ông luôn là trụ cột gia đình, phụ nữ phải đoan trang hiền thục, biết nhường nhịn, chịu đựng, biết giữ thể diện cho chồng… vẫn còn ăn sâu bám rễ trong tư tưởng của con người, đặc biệt là người Á Đông.
.
Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011
Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc
Tuy chỉ là một chiếc xe đạp nhỏ nhắn tầm thường, nhưng nó có thể chuyên chở được gấp 3, 4 lần so với những chiếc xe kéo hàng thường thấy.










Chiếc xe đạp với sức chứa gấp 5, 6 lần bình thường
Với dân số hơn 1,3 tỷ người, cộng với nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, Trung Quốc rất có nhiều khả năng vươn lên thành cường quốc có nền kinh tế lớn và mạnh nhất trên thế giới. Và để bắt kịp với nhịp sống ngày một nâng cao này, tại thành phố đông dân nhất Trung Quốc – Thượng Hải đã phát triển các phương tiện đi lại của mình để đảm bảo tiến độ làm việc trong bất cứ môi trường và hoàn cảnh nào.

Mặc dù đã có đầy đủ những phương tiện hiện đại như xe hơi, xe tay ga, xe gắn máy, xe kéo,… thế nhưng tại Trung Quốc, phương tiện dễ đi lại, cũng như được xem phương tiện giao thông phổ biến và được ưa chuộng nhất lại là xe đạp.

Không tốn xăng, cũng chẳng phức tạp hay rắc rối với quá nhiều động cơ, thiết bị máy móc, tại đây xe đạp chính là phương tiện đi lại vô cùng thân thuộc với những người dân Thượng Hải, và đôi khi họ còn sử dụng chiếc xe đơn sơ nhỏ bé này để chuyên chở hàng hóa với trọng lượng gấp nhiều lần so với các loại xe chở hàng mà nhiều người thường thấy.
Dưới đây chính là chiếc xe đạp "hạng nặng" - một trong những phương tiện "tiên tiến" và xuất sắc nhất được người dân Thượng Hải sử dụng.






Đúng là những gã khổng lồ .
Miễn Phí

Những cửa hàng thường quảng cáo "miễn phí gởi xe", hàng quán thì rao "miễn phí trà đá", tiệm bánh mứt ở chợ Đà Lạt thì có dán bảng "dùng thử miễn phí", hay là mấy cửa hàng bán đầu karaoke thì nói "hát thử miễn phí". . .
Tất cả những thứ đó nói chung là chiến thuật kinh doanh, nhằm thu hút khách hàng, tăng doanh số, có lợi cho khách thì ít, có lợi cho chủ tiệm thì nhiều. Đó là chuyện ở phố, ở các khu gọi là "trung tâm thương mại và đô thị", nên tôi nghĩ dù có "miễn phí" tới cỡ nào thì cũng là thường. Thử 1 lần bạn đến các vùng nông thôn quê tôi đi, tôi thấy ở quê tôi có những cái "miễn phí" rất là đáng học hỏi, đôi lúc làm bạn kinh ngạc, thật đấy!

Một lần nào đó bạn đến một vùng quê miền tây hẻo lánh, bánh xe đã xẹp lép rồi mà bạn chẳng thấy có tiệm sửa xe đâu, rồi khi thấy được nơi để cái bình to tướng đề chử "bơm hơi", bạn như người vừa bắt được vàng. Là một cửa tiệm hiếm hoi, bạn nghĩ họ sẽ chặt chém, nhưng sau khi bơm xong bánh xe, bạn hỏi trả tiền thì họ cười xoà "được rồi đi đi, ở đây chỉ lấy tiền sửa xe chứ không lấy tiền bơm xe đâu".
Bạn đi ngang qua nhà kia thấy có cây khế ngọt chín vàng làm bạn thèm thuồng, bạn vội vào hỏi mua và ào ra cây xực liền mấy trái, chủ nhà hái cho bạn một bịch mà chẳng lấy tiền bạn đâu. Cứ yên tâm mà lấy, bạn đừng có ngại vì tình cảm của bà con là vậy đó, họ rất là thiệt thà và hảo ăn, không tính toán những cái vặt vãnh như vậy đâu.
Miền quê nam bộ thường sông ngòi kênh rạch chi chít, có những nơi có cầu hoặc đò ngang thì dễ, nếu không thì muốn qua sông phải chờ có ghe xuồng mà quá giang qua. Bạn đừng ngại khi thấy có một chiếc xuồng bơi ngang, bạn ngoắc vào và nhờ đưa qua sông, họ rất là nhiệt tình giúp bạn, nếu biết bạn là người từ xa tới họ còn cảm thấy mừng và hỏi chuyện bạn huyên thuyên nữa đó. Bạn sẽ không cần phải hỏi phí qua đò vì điều đó làm người bản xứ không được vui đâu, vì theo một luật bất thành văn, nhờ bơi xuồng đưa qua sông là chuyện miễn phí.
Sáng bạn đi chợ quê mua một con vịt, người bán hàng sẽ đon đả mời bạn "nếu chị muốn kho gừng thì lát đi ngang nhà em ghé lấy củ gừng, nhà em trồng gừng nhiều lắm. Mướp ở nhà cũng nhiều, chị ăn em cắt cho chị một trái", tất nhiên trừ con vịt ra, các thứ kia đều là miễn phí hết thảy.
...
Và còn nhiều kiểu miễn phí khác nữa, mà có nói hoài cũng không hết được đâu. Như đã nói ở trên, người thành phố đăng bảng "miễn phí" chủ yếu là có lợi cho người bán nhiều hơn. Còn ở quê, tất cả những điều "miễn phí" đều là xuất phát từ tấm lòng của người bản xứ, họ "miển phí" một cách tự nhiên không mưu cầu lợi lộc gì, chủ yếu là tạo được nụ cười lẫn nhau để tăng cường tình nghĩa giữa con người với con người. Vì vậy, bạn đừng ngại và đừng trố mắt kinh ngạc khi một lần nào đó bạn về quê, có ai đó nói "miễn phí" với bạn nha!
.
Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011
Thành công và hạnh phúc là gì?
Đâu là bí quyết hạnh phúc?
Bạn không tin ư, vậy thì tôi sẽ nói đây là chìa khóa hạnh phúc mà chính bạn đang giữ, nó nằm ở trong chính suy nghĩ của bạn:
Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có
Vậy thì có thể sửa lại câu về chìa khóa của hạnh phúc ở trên (Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có) thành câu dưới đây sẽ đúng hơn:
Nào bây giờ bạn hãy nói cho tôi biết bạn đang đi tìm hạnh phúc ở đâu. Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc bạn có thật nhiều tiền để hưởng thụ cuộc sống? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở quyền cao, chức trọng để được thật nhiều người kính trọng và nể sợ? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở danh vọng, ở sự nổi tiếng để được thật nhiều người nhắc đến tên bạn và ngưỡng mộ bạn? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc có được thật nhiều sự yêu thương của một người khác phác?
Tôi sẽ nói với bạn điều này: Tại sao bạn lại phải vất vả như vậy? Bạn cứ loay hoay đi tìm chìa khóa hạnh phúc ở đâu đâu trong khi chiếc chìa khóa hạnh phúc đang nằm trong chính túi của bạn. Bạn đang nắm giữ nó, chỉ có điều bạn có muốn sử dụng nó hay không mà thôi.
Bạn không tin ư, vậy thì tôi sẽ nói đây là chìa khóa hạnh phúc mà chính bạn đang giữ, nó nằm ở trong chính suy nghĩ của bạn:
Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có
Tôi đoán bạn sẽ hồ nghi về câu trả lời này và sẽ băn khoăn tự hỏi: "Tại sao lại thế? Đơn giản vậy thôi sao? Tại sao hạnh phúc không phải là việc có được những gì tôi muốn có, có được thật nhiều?"
Nào bây giờ bạn hãy thử nghĩ xem nếu bạn muốn có một chiếc ô tô để đi và lý do bạn muốn một chiếc ô tô là vì bạn cảm thấy nó sang trọng. Nhưng giả sử sau khi có chiếc ô tô sang trọng liệu bạn có hạnh phúc không? Biết đâu lúc đó bạn lại nói: "Tôi không cảm thấy hạnh phúc. Tôi thấy một người trông sang trọng hơn tôi khi họ đi máy bay. Tôi sẽ chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi tôi có một chiếc máy bay để đi."
Nào bây giờ giả sử bạn vừa mua được một chiếc xe đạp điện và bạn cảm thấy hài lòng về nó. Bạn hài lòng vì nó giúp bạn tập thể dục trong khi đạp xe đi làm ở gần nhà, nó giúp bạn hít thở không khí trong lành và nhìn ngắm cảnh vật xung quanh khi đi dưới hàng cây. Bạn thấy nó gọn nhẹ và tiện lợi vì không phải tốn tiền mua xăng, mua bảo hiểm, và vất vả tìm chỗ đỗ như mua ô tô. Vậy thì bạn có hạnh phúc không khi bạn chỉ có một chiếc xe đạp điện thay vì một chiếc ô tô? Rõ ràng hạnh phúc của bạn, một người có một chiếc xe đạp điện, không kém gì hạnh phúc của một người có chiếc ô tô. Bạn có đồng ý vậy không?
Vậy thì có thể sửa lại câu về chìa khóa của hạnh phúc ở trên (Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có) thành câu dưới đây sẽ đúng hơn:
Hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần
Bạn hãy ngừng lại một chút và suy ngẫm thật kỹ câu này. Biết đâu bạn sẽ nghiệm ra được nhiều điều. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…
Bây giờ tôi sẽ đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi thứ hai: Đâu là bí quyết thành công?
Đâu là bí quyết thành công?
Chìa khóa thành công sẽ phức tạp hơn chìa khóa hạnh phúc. Nhưng trước tiên ta sẽ phải định nghĩa thế nào là thành công. Thành công có thể được hiểu là đạt được mục đích trong những dự định của mình.
Vậy làm thể nào để thành công? Hay nói cách khác làm thế nào để đạt được mục đích trong những dự định của mình? Ví dụ như bạn nói: "Tôi muốn có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới, vậy làm thế nào để tôi có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới?"
Tôi không biết bạn cần 10 tỷ để làm gì, vì như tôi đã phân tích ở trên, để có hạnh phúc nhiều khi ta không cần đến 10 tỷ. Mọi thứ trong cuộc đời này đều có cái giá của nó. Bạn sẽ phải bỏ ra thời gian và công sức tương ứng để có được 10 tỷ.
Nếu bạn thực sự chấp nhận cái giá phải bỏ ra để có được 10 tỷ, nếu bạn thực sự muốn biết làm thế nào để có được số tiền đó thì dưới đây tôi sẽ nói qua về 5 yếu tố bạn cần có để đạt được mục đích của mình. Đây chính là một bộ gồm 5 chìa khóa để thành công:
1. Suy nghĩ tốt
2. Tính cách tốt
3. Kỹ năng tốt
4. Cư xử tốt
5. Kiến thức tốt
Sau đây tôi sẽ phân tích kỹ hơn về 5 chìa khóa này:
Bạn hãy ngừng lại một chút và suy ngẫm thật kỹ câu này. Biết đâu bạn sẽ nghiệm ra được nhiều điều. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…
Bây giờ tôi sẽ đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi thứ hai: Đâu là bí quyết thành công?
Đâu là bí quyết thành công?
Chìa khóa thành công sẽ phức tạp hơn chìa khóa hạnh phúc. Nhưng trước tiên ta sẽ phải định nghĩa thế nào là thành công. Thành công có thể được hiểu là đạt được mục đích trong những dự định của mình.
Vậy làm thể nào để thành công? Hay nói cách khác làm thế nào để đạt được mục đích trong những dự định của mình? Ví dụ như bạn nói: "Tôi muốn có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới, vậy làm thế nào để tôi có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới?"
Tôi không biết bạn cần 10 tỷ để làm gì, vì như tôi đã phân tích ở trên, để có hạnh phúc nhiều khi ta không cần đến 10 tỷ. Mọi thứ trong cuộc đời này đều có cái giá của nó. Bạn sẽ phải bỏ ra thời gian và công sức tương ứng để có được 10 tỷ.
Nếu bạn thực sự chấp nhận cái giá phải bỏ ra để có được 10 tỷ, nếu bạn thực sự muốn biết làm thế nào để có được số tiền đó thì dưới đây tôi sẽ nói qua về 5 yếu tố bạn cần có để đạt được mục đích của mình. Đây chính là một bộ gồm 5 chìa khóa để thành công:
1. Suy nghĩ tốt
2. Tính cách tốt
3. Kỹ năng tốt
4. Cư xử tốt
5. Kiến thức tốt
Sau đây tôi sẽ phân tích kỹ hơn về 5 chìa khóa này:
1. Suy nghĩ tốt
Trước tiên bạn phải có một suy nghĩ sáng suốt, tức là biết kinh doanh cái gì, cái gì khách hàng thực sự cần. Rồi chẳng may trong quá trình kinh doanh nếu gặp khó khăn, trở ngại thì bạn phải có những suy nghĩ tích cực để có thể vượt qua những thử thách tạm thời và vững bước tiến lên.
2. Tính cách tốt
Để có được 10 tỷ trong vòng 5 năm tới bạn phải biết hy sinh, bạn phải có sự tập trung, tức là dồn nghị lực vào những mục tiêu quan trọng. Bạn phải có tính kiên nhẫn để có thể vượt qua được những khó khăn trở ngại. Bạn phải có một sự đam mê, tức là yêu thích và hăng say trong công việc bạn đang làm. Đó là những đức tính bạn cần có để thành công.
3. Kỹ năng tốt
Rõ ràng để có thể thành công trong kinh doanh bạn phải có kỹ năng quản lý thời gian tức là biết quản lý thời gian của chính mình và của những người làm thuê cho mình. Bạn phải biết nhìn người, biết dùng người. Bạn phải biết tìm kiếm và đánh giá thông tin về sản phẩm, về thị trường và về đối thủ cạnh trạnh... Đó là những kỹ năng mà bạn cần phải học để thành công.
4. Cử xử tốt
Nếu bạn cư xử không ra gì để rồi những người làm thuê bỏ việc và các đối tác không tin tưởng bạn thì sớm hay muộn doanh nghiệp của bạn cũng bị phá sản. Nói vậy để thấy để thành công cư xử là quan trọng như thế nào.
5. Kiến thức tốt
Để thành công, ngoài những yếu tố ở trên bạn còn cần phải có kiến thức tốt, phải am hiểu về ngành nghề mà bạn đang kinh doanh. Ngoài ra bạn cũng cần phải có một vốn sống nhất định. Đó là những kiến thức để bạn có thể thành công.
Vậy đâu là chìa khóa chủ trong bộ 5 năm chìa khóa để thành công?
Suy nghĩ tốt chính là chìa khóa quan trọng nhất để thành công vì nó là khởi nguồn để có được 4 yếu tố kia. Có suy nghĩ tốt bạn sẽ rèn được những tính cách tốt, học được những kỹ năng tốt, biết cư xử tốt và có được những kiến thức tốt.
Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết...
Qua những phân tích ở trên bạn và tôi có thể đưa ra kết luận về chìa khóa của thành công và hạnh phúc:
Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ của bản thân
Vậy là bạn đang nắm trong tay bí quyết thành công và hạnh phúc rồi đó. Nào bây giờ bạn hãy nói: "Tôi sẽ thay đổi suy nghĩ của chính mình để có được thành công và hạnh phúc."
Tôi muốn bạn làm ngay điều này. Đừng nói là: "Tôi không thể thay đổi được suy nghĩ của chính mình." Không, mọi thứ đều có thể làm được. Không lẽ bạn có thể ngồi nghĩ mãi về những chuyện u buồn, chán nản được sao. Hãy nghĩ về những chuyện tích cực và lạc quan, hãy xây dựng cho mình những dự định tích cực và lạc quan ngay từ bây giờ. Và quan trọng nhất là hãy tin bạn sẽ làm được. Hãy tin là bạn có thể thay đổi và định hướng được suy nghĩ của bản thân, chỉ có điều bạn có muốn và quyết tâm làm điều đó hay không mà thôi.
Chúc bạn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.
Trước tiên bạn phải có một suy nghĩ sáng suốt, tức là biết kinh doanh cái gì, cái gì khách hàng thực sự cần. Rồi chẳng may trong quá trình kinh doanh nếu gặp khó khăn, trở ngại thì bạn phải có những suy nghĩ tích cực để có thể vượt qua những thử thách tạm thời và vững bước tiến lên.
2. Tính cách tốt
Để có được 10 tỷ trong vòng 5 năm tới bạn phải biết hy sinh, bạn phải có sự tập trung, tức là dồn nghị lực vào những mục tiêu quan trọng. Bạn phải có tính kiên nhẫn để có thể vượt qua được những khó khăn trở ngại. Bạn phải có một sự đam mê, tức là yêu thích và hăng say trong công việc bạn đang làm. Đó là những đức tính bạn cần có để thành công.
3. Kỹ năng tốt
Rõ ràng để có thể thành công trong kinh doanh bạn phải có kỹ năng quản lý thời gian tức là biết quản lý thời gian của chính mình và của những người làm thuê cho mình. Bạn phải biết nhìn người, biết dùng người. Bạn phải biết tìm kiếm và đánh giá thông tin về sản phẩm, về thị trường và về đối thủ cạnh trạnh... Đó là những kỹ năng mà bạn cần phải học để thành công.
4. Cử xử tốt
Nếu bạn cư xử không ra gì để rồi những người làm thuê bỏ việc và các đối tác không tin tưởng bạn thì sớm hay muộn doanh nghiệp của bạn cũng bị phá sản. Nói vậy để thấy để thành công cư xử là quan trọng như thế nào.
5. Kiến thức tốt
Để thành công, ngoài những yếu tố ở trên bạn còn cần phải có kiến thức tốt, phải am hiểu về ngành nghề mà bạn đang kinh doanh. Ngoài ra bạn cũng cần phải có một vốn sống nhất định. Đó là những kiến thức để bạn có thể thành công.
Vậy đâu là chìa khóa chủ trong bộ 5 năm chìa khóa để thành công?
Suy nghĩ tốt chính là chìa khóa quan trọng nhất để thành công vì nó là khởi nguồn để có được 4 yếu tố kia. Có suy nghĩ tốt bạn sẽ rèn được những tính cách tốt, học được những kỹ năng tốt, biết cư xử tốt và có được những kiến thức tốt.
Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết...
Qua những phân tích ở trên bạn và tôi có thể đưa ra kết luận về chìa khóa của thành công và hạnh phúc:
Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ của bản thân
Vậy là bạn đang nắm trong tay bí quyết thành công và hạnh phúc rồi đó. Nào bây giờ bạn hãy nói: "Tôi sẽ thay đổi suy nghĩ của chính mình để có được thành công và hạnh phúc."
Tôi muốn bạn làm ngay điều này. Đừng nói là: "Tôi không thể thay đổi được suy nghĩ của chính mình." Không, mọi thứ đều có thể làm được. Không lẽ bạn có thể ngồi nghĩ mãi về những chuyện u buồn, chán nản được sao. Hãy nghĩ về những chuyện tích cực và lạc quan, hãy xây dựng cho mình những dự định tích cực và lạc quan ngay từ bây giờ. Và quan trọng nhất là hãy tin bạn sẽ làm được. Hãy tin là bạn có thể thay đổi và định hướng được suy nghĩ của bản thân, chỉ có điều bạn có muốn và quyết tâm làm điều đó hay không mà thôi.
Chúc bạn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.
.
Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011
10 điều tuổi trẻ thường lãng phí
Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)