Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

Phụ nữ vẫn ở thế yếu

http://dantri.com.vn/c130/s130-453302/phu-nu-van-o-the-yeu.htm

Thực tế trong gia đình phụ nữ vẫn “thấp cổ bé họng” hơn so với đàn ông.
Căn nguyên của vấn đề nằm ở chỗ:

Nhiều lời

Trong mắt phụ nữ, chồng con luôn là những đứa trẻ không chịu lớn nên họ không an tâm, tin tưởng. Bất cứ chuyện gì họ cũng lo lắng, nhắc nhở từng li từng tí. Vì luôn ở vị trí được nhận nên ít nhiều đàn ông cũng trở nên kiêu ngạo hơn.

Thêm vào đó, đại đa số phụ nữ khi đã nổi ba máu sáu cơn thì không thể làm chủ được mồm miệng. Những chuyện từ thập cổ lai hy cho đến những vấn đề nhạy cảm nhất cũng được họ lôi ra để chọc giận đối phương. Sau khi cơn thịnh nộ qua đi, ngay bản thân họ cũng không biết câu nói nào đã làm tổn thương đối phương. Nhiều lần như vậy vị trí của phụ nữ trong lòng đàn ông không khỏi bị hạ thấp.

Dựa dẫm cả về kinh tế lẫn tình cảm

Tự cổ chí kim người ta vẫn cho rằng phụ nữ dựa dẫm vào đàn ông là một điều đương nhiên. Tuy nhiên, xã hội càng phát triển phụ nữ càng cần khẳng định vị trí độc lập của mình, không thể giao phó số phận cho đàn ông như trước kia.

Phụ nữ không chỉ cần có sự tự chủ về kinh tế mà còn cần mạnh mẽ về tình cảm. Cần cho đàn ông thấy không có họ bạn vẫn có thể sống rất hạnh phúc. Có như vậy đàn ông mới thật sự tôn trọng bạn, dành cho bạn vị trí bình đẳng với họ.

Quá coi trọng hôn nhân

Vì quá coi trọng hôn nhân mà phụ nữ tự gây áp lực cho chính mình. Họ càng muốn có một gia đình hoàn hảo, càng muốn chồng con được vừa ý lại càng làm mọi chuyện thêm phần phức tạp và càng dễ đánh mất chính mình.

Khi vợ chồng xung đột, rõ ràng mình có lí nhưng vì muốn giữ thể diện trước hàng xóm hay không muốn con cái tổn thương mà không dám to tiếng. Giận chồng bỏ về nhà mẹ nhưng vì lo lắng việc nhà không ai gánh vác nên chưa được hai hôm, dù chồng chưa đến đón đã chủ động quay về. Vẫn biết chồng thích vợ ăn mặc đẹp nhưng lại không dám bỏ tiền ra mua một bộ đồ tươm tất, mãi vẫn chỉ mua những đồ hạ giá, rẻ tiền. Coi trọng gia đình hơn cả bản thân chính là lí do phụ nữ tự hạ thấp giá trị của mình.

Tâm lí bị cô lập khi ở nhà chồng

Lấy chồng đồng nghĩa với việc phụ nữ phải sống trong một môi trường mới hoàn toàn xa lạ, phải cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, phải nhìn thái độ người khác mà hành động, nếu có khó khăn hay nảy sinh mâu thuẫn đến một người thân giúp đỡ, bênh vực cũng không có. Từ đó có thể thấy trong hôn nhân, phụ nữ luôn ở thế yếu hơn so với đàn ông.

Ảnh hưởng của tư tưởng phong kiến

Những quan niệm đạo đức truyền thống như đàn ông luôn là trụ cột gia đình, phụ nữ phải đoan trang hiền thục, biết nhường nhịn, chịu đựng, biết giữ thể diện cho chồng… vẫn còn ăn sâu bám rễ trong tư tưởng của con người, đặc biệt là người Á Đông.

 .

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc

Tuy chỉ là một chiếc xe đạp nhỏ nhắn tầm thường, nhưng nó có thể chuyên chở được gấp 3, 4 lần so với những chiếc xe kéo hàng thường thấy.

 Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la
Chiếc xe đạp với sức chứa gấp 5, 6 lần bình thường
Với dân số hơn 1,3 tỷ người, cộng với nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, Trung Quốc rất có nhiều khả năng vươn lên thành cường quốc có nền kinh tế lớn và mạnh nhất trên thế giới. Và để bắt kịp với nhịp sống ngày một nâng cao này, tại thành phố đông dân nhất Trung Quốc – Thượng Hải đã phát triển các phương tiện đi lại của mình để đảm bảo tiến độ làm việc trong bất cứ môi trường và hoàn cảnh nào.

Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la

Mặc dù đã có đầy đủ những phương tiện hiện đại như xe hơi, xe tay ga, xe gắn máy, xe kéo,… thế nhưng tại Trung Quốc, phương tiện dễ đi lại, cũng như được xem phương tiện giao thông phổ biến và được ưa chuộng nhất lại là xe đạp.

Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la

Không tốn xăng, cũng chẳng phức tạp hay rắc rối với quá nhiều động cơ, thiết bị máy móc, tại đây xe đạp chính là phương tiện đi lại vô cùng thân thuộc với những người dân Thượng Hải, và đôi khi họ còn sử dụng chiếc xe đơn sơ nhỏ bé này để chuyên chở hàng hóa với trọng lượng gấp nhiều lần so với các loại xe chở hàng mà nhiều người thường thấy.

Dưới đây chính là chiếc xe đạp "hạng nặng" - một trong những phương tiện "tiên tiến" và xuất sắc nhất được người dân Thượng Hải sử dụng.

Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la


Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la

Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la


Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la


Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la


Những chiếc xe đạp "hạng nặng" tại Trung Quốc, Phi thường - kỳ quặc, xe dap, Trung Quoc, chuyen cho hang hoa, phuong tien di lai, chuyen la

Đúng là những gã khổng lồ .

Miễn Phí




Những cửa hàng thường quảng cáo "miễn phí gởi xe", hàng quán thì rao "miễn phí trà đá", tiệm bánh mứt ở chợ Đà Lạt thì có dán bảng "dùng thử miễn phí", hay là mấy cửa hàng bán đầu karaoke thì nói "hát thử miễn phí". . .
Tất cả những thứ đó nói chung là chiến thuật kinh doanh, nhằm thu hút khách hàng, tăng doanh số, có lợi cho khách thì ít, có lợi cho chủ tiệm thì nhiều. Đó là chuyện ở phố, ở các khu gọi là "trung tâm thương mại và đô thị", nên tôi nghĩ dù có "miễn phí" tới cỡ nào thì cũng là thường. Thử 1 lần bạn đến các vùng nông thôn quê tôi đi, tôi thấy ở quê tôi có những cái "miễn phí" rất là đáng học hỏi, đôi lúc làm bạn kinh ngạc, thật đấy!

Một lần nào đó bạn đến một vùng quê miền tây hẻo lánh, bánh xe đã xẹp lép rồi mà bạn chẳng thấy có tiệm sửa xe đâu, rồi khi thấy được nơi để cái bình to tướng đề chử "bơm hơi", bạn như người vừa bắt được vàng. Là một cửa tiệm hiếm hoi, bạn nghĩ họ sẽ chặt chém, nhưng sau khi bơm xong bánh xe, bạn hỏi trả tiền thì họ cười xoà "được rồi đi đi, ở đây chỉ lấy tiền sửa xe chứ không lấy tiền bơm xe đâu".
Bạn đi ngang qua nhà kia thấy có cây khế ngọt chín vàng làm bạn thèm thuồng, bạn vội vào hỏi mua và ào ra cây xực liền mấy trái, chủ nhà hái cho bạn một bịch mà chẳng lấy tiền bạn đâu. Cứ yên tâm mà lấy, bạn đừng có ngại vì tình cảm của bà con là vậy đó, họ rất là thiệt thà và hảo ăn, không tính toán những cái vặt vãnh như vậy đâu.
Miền quê nam bộ thường sông ngòi kênh rạch chi chít, có những nơi có cầu hoặc đò ngang thì dễ, nếu không thì muốn qua sông phải chờ có ghe xuồng mà quá giang qua. Bạn đừng ngại khi thấy có một chiếc xuồng bơi ngang, bạn ngoắc vào và nhờ đưa qua sông, họ rất là nhiệt tình giúp bạn, nếu biết bạn là người từ xa tới họ còn cảm thấy mừng và hỏi chuyện bạn huyên thuyên nữa đó. Bạn sẽ không cần phải hỏi phí qua đò vì điều đó làm người bản xứ không được vui đâu, vì theo một luật bất thành văn, nhờ bơi xuồng đưa qua sông là chuyện miễn phí.
Sáng bạn đi chợ quê mua một con vịt, người bán hàng sẽ đon đả mời bạn "nếu chị muốn kho gừng thì lát đi ngang nhà em ghé lấy củ gừng, nhà em trồng gừng nhiều lắm. Mướp ở nhà cũng nhiều, chị ăn em cắt cho chị một trái", tất nhiên trừ con vịt ra, các thứ kia đều là miễn phí hết thảy.
...
Và còn nhiều kiểu miễn phí khác nữa, mà có nói hoài cũng không hết được đâu. Như đã nói ở trên, người thành phố đăng bảng "miễn phí" chủ yếu là có lợi cho người bán nhiều hơn. Còn ở quê, tất cả những điều "miễn phí" đều là xuất phát từ tấm lòng của người bản xứ, họ "miển phí" một cách tự nhiên không mưu cầu lợi lộc gì, chủ yếu là tạo được nụ cười lẫn nhau để tăng cường tình nghĩa giữa con người với con người. Vì vậy, bạn đừng ngại và đừng trố mắt kinh ngạc khi một lần nào đó bạn về quê, có ai đó nói "miễn phí" với bạn nha!

.

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Thành công và hạnh phúc là gì?

Đâu là bí quyết hạnh phúc?
Nào bây giờ bạn hãy nói cho tôi biết bạn đang đi tìm hạnh phúc ở đâu. Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc bạn có thật nhiều tiền để hưởng thụ cuộc sống? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở quyền cao, chức trọng để được thật nhiều người kính trọng và nể sợ? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở danh vọng, ở sự nổi tiếng để được thật nhiều người nhắc đến tên bạn và ngưỡng mộ bạn? Có phải bạn đang đi tìm hạnh phúc ở việc có được thật nhiều sự yêu thương của một người khác phác?

Tôi sẽ nói với bạn điều này: Tại sao bạn lại phải vất vả như vậy? Bạn cứ loay hoay đi tìm chìa khóa hạnh phúc ở đâu đâu trong khi chiếc chìa khóa hạnh phúc đang nằm trong chính túi của bạn. Bạn đang nắm giữ nó, chỉ có điều bạn có muốn sử dụng nó hay không mà thôi.

Bạn không tin ư, vậy thì tôi sẽ nói đây là chìa khóa hạnh phúc mà chính bạn đang giữ, nó nằm ở trong chính suy nghĩ của bạn:


Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có
Tôi đoán bạn sẽ hồ nghi về câu trả lời này và sẽ băn khoăn tự hỏi: "Tại sao lại thế? Đơn giản vậy thôi sao? Tại sao hạnh phúc không phải là việc có được những gì tôi muốn có, có được thật nhiều?"

Nào bây giờ bạn hãy thử nghĩ xem nếu bạn muốn có một chiếc ô tô để đi và lý do bạn muốn một chiếc ô tô là vì bạn cảm thấy nó sang trọng. Nhưng giả sử sau khi có chiếc ô tô sang trọng liệu bạn có hạnh phúc không? Biết đâu lúc đó bạn lại nói: "Tôi không cảm thấy hạnh phúc. Tôi thấy một người trông sang trọng hơn tôi khi họ đi máy bay. Tôi sẽ chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi tôi có một chiếc máy bay để đi."

Nào bây giờ giả sử bạn vừa mua được một chiếc xe đạp điện và bạn cảm thấy hài lòng về nó. Bạn hài lòng vì nó giúp bạn tập thể dục trong khi đạp xe đi làm ở gần nhà, nó giúp bạn hít thở không khí trong lành và nhìn ngắm cảnh vật xung quanh khi đi dưới hàng cây. Bạn thấy nó gọn nhẹ và tiện lợi vì không phải tốn tiền mua xăng, mua bảo hiểm, và vất vả tìm chỗ đỗ như mua ô tô. Vậy thì bạn có hạnh phúc không khi bạn chỉ có một chiếc xe đạp điện thay vì một chiếc ô tô? Rõ ràng hạnh phúc của bạn, một người có một chiếc xe đạp điện, không kém gì hạnh phúc của một người có chiếc ô tô. Bạn có đồng ý vậy không?

Vậy thì có thể sửa lại câu về chìa khóa của hạnh phúc ở trên (Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có) thành câu dưới đây sẽ đúng hơn:

  

 Hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần

Bạn hãy ngừng lại một chút và suy ngẫm thật kỹ câu này. Biết đâu bạn sẽ nghiệm ra được nhiều điều. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…

Bây giờ tôi sẽ đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi thứ hai: Đâu là bí quyết thành công?

Đâu là bí quyết thành công?

Chìa khóa thành công sẽ phức tạp hơn chìa khóa hạnh phúc. Nhưng trước tiên ta sẽ phải định nghĩa thế nào là thành công. Thành công có thể được hiểu là đạt được mục đích trong những dự định của mình.

Vậy làm thể nào để thành công? Hay nói cách khác làm thế nào để đạt được mục đích trong những dự định của mình? Ví dụ như bạn nói: "Tôi muốn có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới, vậy làm thế nào để tôi có 10 tỷ trong vòng 5 năm tới?"

Tôi không biết bạn cần 10 tỷ để làm gì, vì như tôi đã phân tích ở trên, để có hạnh phúc nhiều khi ta không cần đến 10 tỷ. Mọi thứ trong cuộc đời này đều có cái giá của nó. Bạn sẽ phải bỏ ra thời gian và công sức tương ứng để có được 10 tỷ.

Nếu bạn thực sự chấp nhận cái giá phải bỏ ra để có được 10 tỷ, nếu bạn thực sự muốn biết làm thế nào để có được số tiền đó thì dưới đây tôi sẽ nói qua về 5 yếu tố bạn cần có để đạt được mục đích của mình. Đây chính là một bộ gồm 5 chìa khóa để thành công:

1. Suy nghĩ tốt
2. Tính cách tốt
3. Kỹ năng tốt
4. Cư xử tốt
5. Kiến thức tốt

Sau đây tôi sẽ phân tích kỹ hơn về 5 chìa khóa này:

1. Suy nghĩ tốt

Trước tiên bạn phải có một suy nghĩ sáng suốt, tức là biết kinh doanh cái gì, cái gì khách hàng thực sự cần. Rồi chẳng may trong quá trình kinh doanh nếu gặp khó khăn, trở ngại thì bạn phải có những suy nghĩ tích cực để có thể vượt qua những thử thách tạm thời và vững bước tiến lên.

2. Tính cách tốt

Để có được 10 tỷ trong vòng 5 năm tới bạn phải biết hy sinh, bạn phải có sự tập trung, tức là dồn nghị lực vào những mục tiêu quan trọng. Bạn phải có tính kiên nhẫn để có thể vượt qua được những khó khăn trở ngại. Bạn phải có một sự đam mê, tức là yêu thích và hăng say trong công việc bạn đang làm. Đó là những đức tính bạn cần có để thành công.

3. Kỹ năng tốt

Rõ ràng để có thể thành công trong kinh doanh bạn phải có kỹ năng quản lý thời gian tức là biết quản lý thời gian của chính mình và của những người làm thuê cho mình. Bạn phải biết nhìn người, biết dùng người. Bạn phải biết tìm kiếm và đánh giá thông tin về sản phẩm, về thị trường và về đối thủ cạnh trạnh... Đó là những kỹ năng mà bạn cần phải học để thành công.

4. Cử xử tốt

Nếu bạn cư xử không ra gì để rồi những người làm thuê bỏ việc và các đối tác không tin tưởng bạn thì sớm hay muộn doanh nghiệp của bạn cũng bị phá sản. Nói vậy để thấy để thành công cư xử là quan trọng như thế nào.

5. Kiến thức tốt

Để thành công, ngoài những yếu tố ở trên bạn còn cần phải có kiến thức tốt, phải am hiểu về ngành nghề mà bạn đang kinh doanh. Ngoài ra bạn cũng cần phải có một vốn sống nhất định. Đó là những kiến thức để bạn có thể thành công.

Vậy đâu là chìa khóa chủ trong bộ 5 năm chìa khóa để thành công?

Suy nghĩ tốt chính là chìa khóa quan trọng nhất để thành công vì nó là khởi nguồn để có được 4 yếu tố kia. Có suy nghĩ tốt bạn sẽ rèn được những tính cách tốt, học được những kỹ năng tốt, biết cư xử tốt và có được những kiến thức tốt.

Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết...

Qua những phân tích ở trên bạn và tôi có thể đưa ra kết luận về chìa khóa của thành công và hạnh phúc:

Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ của bản thân

Vậy là bạn đang nắm trong tay bí quyết thành công và hạnh phúc rồi đó. Nào bây giờ bạn hãy nói: "Tôi sẽ thay đổi suy nghĩ của chính mình để có được thành công và hạnh phúc."

Tôi muốn bạn làm ngay điều này. Đừng nói là: "Tôi không thể thay đổi được suy nghĩ của chính mình." Không, mọi thứ đều có thể làm được. Không lẽ bạn có thể ngồi nghĩ mãi về những chuyện u buồn, chán nản được sao. Hãy nghĩ về những chuyện tích cực và lạc quan, hãy xây dựng cho mình những dự định tích cực và lạc quan ngay từ bây giờ. Và quan trọng nhất là hãy tin bạn sẽ làm được. Hãy tin là bạn có thể thay đổi và định hướng được suy nghĩ của bản thân, chỉ có điều bạn có muốn và quyết tâm làm điều đó hay không mà thôi.

Chúc bạn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

.

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Nhận biết dấu hiệu trẻ tự kỷ

Có đứa con bị mắc chứng tự kỷ vẫn là nỗi lo của nhiều bậc cha mẹ. Càng phát hiện sớm, càng được can thiệp sớm, con bạn càng có nhiều tiến bộ.

Thông thường, trẻ con rất muốn được người lớn quan tâm, bế ẵm, trò chuyện và mỉm cười, nhưng trẻ tự kỷ là "khép lại lòng mình", không quan tâm tới thái độ của người khác ra sao. Trẻ không muốn giao tiếp với người khác, né tránh cái nhìn trực diện, chỉ tha thẩn chơi một mình, thường là những trò chơi ít sáng tạo.

Trẻ có thể kéo ra kéo vào một bao diêm đến cả chục lần không biết chán và có thể cầm trong tay một vật gì đó cả ngày như một điểm tựa tinh thần...

Trẻ thích ở một mình, không có người thân. Trẻ tự kỷ cũng không có phản ứng thái quá khi biểu lộ sự vui mừng hay lo sợ nên mọi người nhận xét chúng là có bộ mặt "lạnh lùng, vô cảm.

Có đứa con bị mắc chứng tự kỷ vẫn là nỗi lo của nhiều bậc cha mẹ. Khi người lớn nói với chúng, chúng làm như không chú ý lắng nghe, nhưng có thể mọi lời nói của người lớn chúng không bỏ ngoài tai. Sau đó chúng "tua lại" như một cuộn băng cát xét. Có đứa trẻ đi mẫu giáo, về nhà tự nói lại những lời của cô giáo. Chúng cũng thường cự tuyệt sự ôm ấp hay vuốt ve của người khác, không trả lời câu hỏi và làm ngơ trước hành vi của người khác...

Hiện nay, việc chẩn đoán, can thiệp sớm và giáo dục trẻ tự kỷ còn là vấn đề nan giải, đòi hỏi người cán bộ phải có chuyên môn sâu. Nhưng trong việc chăm sóc, giáo dục trẻ tự kỷ, không ai có thể thay thế cha mẹ chúng.

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Tuổi teen

Cách đây vài tháng, cô con gái bạn rất tình cảm, đột nhiên bây giờ bỗng quay ra tẩy chay bạn. Năm ngoái, cậu con trai bạn rất biết vâng lời bố mẹ, năm lại lại dở dở ương ương khiến bạn rối trí vô cùng. . . .

Những biểu hiện đó chứng tỏ con bạn đang bước sang một giai đoạn mới trong phát triển tâm sinh lý và bạn cũng nên hiểu rằng thời gian này con hơi bị “khùng”, đã đến lúc phải thay đổi cách nuôi dạy chúng.

Trang bị thêm kiến thức
Vì con, bạn từng đọc không biết bao nhiêu truyện cổ tích, truyện thiếu nhi, các loại sách báo nuôi dạy trẻ. Nếu vậy, đến giờ hẳn không quá khó để đọc thêm các loại sách nói về sự phát triển của lứa tuổi teen. Các kiến thức thu được sẽ giúp bạn hiểu thêm về thế giới hiện tại của con.

Đừng quá lo lắng
Đôi lúc bạn thấy con mình rất “tâm trạng”, hoặc chúng có thể ương bướng, lười biếng, ngủ nhiều, trầm ngâm, ít nói nhưng không sao cả, đó chỉ là những biểu hiện nhất thời mà thôi. Chỉ nên lo lắng khi các biểu hiện đó có xu hướng ngày càng nặng và diễn ra trong một thời gian dài.

Tránh phản ứng thái quá
Lứa tuổi teen, trẻ rất bốc đồng, căng thẳng. Nhiều em còn có những hành động, cách cư xử quá lố. Chúng muốn chứng tỏ mình là một người độc lập, có lập trường kiên định, vì thế bạn không nên phản ứng gay gắt trước những biểu hiện đó. Ở độ tuổi này, trẻ dễ phản kháng và tỏ ra thách thức, thường tranh luận về những điều chúng cho rằng thật thiếu công bằng. Đừng lo, trong vài năm nữa, chúng sẽ trở lại là chính mình. Khi ấy trẻ đã trưởng thành và hiểu biết hơn về mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

Trao quyền
Bất cứ khi nào thích hợp, hãy hỏi ý kiến con về một vấn đề nào đó, rồi cùng nhau thảo luận để con thấy chúng cũng có quyền tự do quyết định vài chuyện, ví dụ: “Nếu đi chơi quá giờ giới nghiêm thì nên xử lý thế nào?” hoặc “Lơ là học hành sẽ nhận hậu quả ra sao?”...

Linh động
Bạn không muốn cãi với con những chuyện nhỏ nhặt, vậy cách tốt nhất là liệt kê ra cho chúng danh sách các vấn đề thuộc hàng nghiêm túc, không thể thay đổi được. Những chuyện khác nên bỏ qua. Ví dụ, chuyện học hành, tuân thủ giờ “giới nghiêm” trong gia đình là điều bất di bất dịch, còn việc dọn dẹp phòng riêng, vệ sinh cá nhân hay cách ăn mặc có chút dị hợm vẫn có thể du di cho con. Chỉ can thiệp khi thấy điều đó quá lố, không thể chấp nhận được.

Kỹ năng giao tiếp
Mỗi khi con muốn nói chuyện, bạn nên tạm gác mọi công việc khác của mình lại. Nên chú trọng đến giao tiếp bằng mắt, cách này cho thấy bạn thực sự quan tâm đến những gì chúng đang thổ lộ. Chứng tỏ cho con thấy, mình rất hứng thú với câu chuyện mà con trình bày. Chớ nên bắt đầu câu chuyện bằng những lời chỉ trích. Thậm chí nếu bị con chỉ trích, bạn cũng đừng nóng mặt. Hãy bình tĩnh hỏi lại con rằng: “Điều gì khiến con nói ra như thế?”.
Khi cần nói chuyện với con, tốt nhất bạn hãy lựa thời điểm thích hợp và hãy thật bình tĩnh. Hạ thấp giọng, ôn tồn, tình cảm, hoặc bỏ đi, để lúc khác nói tiếp nếu thấy câu chuyện có chiều hướng xấu đi hoặc quá căng thẳng.

Kiên trì
Nuôi dạy con ở độ tuổi này rất cần lòng kiên trì. Hãy cho con thấy bạn quan tâm và luôn ở cạnh để giúp đỡ con. Nhớ rằng chẳng bao lâu nữa, con bạn sẽ bước qua giai đoạn dở hơi và vào tuổi trưởng thành, mọi thứ sẽ khác.

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Dỗ cháu ngủ

Khi bị bắt ép, cháu lên giường nhưng cứ nằm thao thức mãi không ngủ.
Một lần, mẹ tôi đến chơi 1 tuần, thấy cháu như thế bà xót lắm, bà bảo cho cháu ngủ với bà.
Mấy ngày sau, 2 bà cháu thường đi ngủ từ 9 giờ. Vợ chồng tôi nghĩ là nhờ bà đi ngủ sớm nên nó bắt chước theo, chứ lúc bà về rồi đâu lại vào đấy thôi.
Nhưng khi bà ngoại về rồi, bé Linh vẫn duy trì tốt thói quen ngủ sớm.
Khi được hỏi, con bé tiết lộ: “Bà ngoại bảo trí thông minh hình thành khi con đi ngủ từ lúc 9 giờ tối trở đi. Nếu con muốn thông minh, học giỏi thì phải đi ngủ sớm!”. Ôi, bà ngoại thật giỏi!!!

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

THAI GIÁO

Dạy con từ thuở trong thai

Ngày càng nhiều ông bố bà mẹ quan tâm đến thai giáo (giáo dục thai nhi) với mong muốn con mình khi ra đời sẽ khỏe mạnh, thông minh.

Tuy nhiên, việc “dạy con từ thuở lên 0” không đơn giản và nhiều người thực hiện thai giáo sai cách hoặc máy móc...

Ngoài 30 tuổi, anh N.N.V. (ngụ tại Q.Tân Bình, TP.HCM) mới lập gia đình và hai năm sau vợ anh mới mang thai, anh quyết tâm đầu tư cho con ngay từ khi bé còn trong bụng mẹ. Và anh được mách những ích lợi của thai giáo. Vậy là anh mua tai nghe cho thai nhi cùng hàng loạt đĩa nhạc hòa tấu, chủ yếu nhạc của Beethoven, Mozart... yêu cầu vợ mở cho con nghe nhiều lần trong ngày “để con sau này thông minh, học giỏi”. Đi làm về, câu đầu tiên anh hỏi vợ là “hôm nay cho con nghe nhạc mấy lần, trong bao lâu”... Năm khi mười họa anh mới hỏi han, nựng nịu đứa con còn trong bụng mẹ...
"Bố mẹ nên thường xuyên tiếp xúc, trò chuyện với thai nhi bằng lòng yêu thương trìu mến. Hơi ấm và giọng nói của bố mẹ sẽ được bé ghi vào bộ nhớ, đến khi bé chào đời những ấn tượng thân quen này sẽ tạo nơi bé cảm giác an toàn, gắn bó".
Chị T.T.L., vợ một doanh nhân địa ốc khá thành đạt, cũng mong ước con mình sau này trở thành người “xuất sắc, thông minh” nên mới mang thai tháng thứ hai đã thực hiện thai giáo. Chị cho con nghe đủ thể loại nhạc từ hòa tấu tới rap, rock... để “bé lớn lên biết nhiều thứ và lanh lợi” (?). Hằng ngày, bất cứ khi nào rảnh chị đều nói chuyện với con, nhưng quanh đi quẩn lại chỉ mấy câu: “Con ngoan nhé, lớn lên phải thông minh, giỏi giang giống ba nghe”, “Ba mẹ thương con nhất, ba mẹ sẽ để dành hết mọi thứ cho con”...
Chị N.K. (Q.Gò Vấp, TP.HCM) thì ngược lại, biết được những ích lợi của thai giáo, chị về khoe với chồng với hi vọng anh sẽ tích cực cùng chị thực hiện, ai dè bị anh  dội cho một gáo nước lạnh: “Em bé nằm trong bào thai thì biết gì mà “giáo”. Em làm gì thì làm chứ anh không tin!”.

Dạy con - chuyện không chỉ của mẹ
Trao đổi về câu chuyện dạy con từ thuở còn trong thai, TS.BS Lê Thị Thu Hà (Bệnh viện Từ Dũ) cho biết: những điều người mẹ/người cha giao tiếp với bé ngay từ giai đoạn bào thai nhằm dạy bé khỏe, ngoan và thông minh được gọi là thai giáo - một môn khoa học. Vì là khoa học nên cha mẹ cần thực hiện thai giáo đúng cách và đúng thời điểm.
Theo bà Lữ Thị Trúc Mai - trưởng phòng điều dưỡng Bệnh viện Hùng Vương (TP.HCM), thời điểm phù hợp nhất để thực hiện thai giáo là từ tháng thứ tư trở đi, khi hệ thần kinh và chức năng của các cơ quan của thai nhi dần dần hình thành và phát triển, thai nhi mới cảm nhận được những điều mẹ hoặc người thân tác động. Cho thai nhi nghe những âm thanh dịu dàng của cha và mẹ, tiếng nhạc du dương hay những lời hát ru... sẽ giúp não bộ của trẻ phát triển hơn.
Thai giáo cũng tác động đến sự hình thành tâm lý bé. Theo TS tâm lý Đinh Phương Duy, nhiều nghiên cứu đã xác định sức khỏe tâm lý của người mẹ có ảnh hưởng lớn đến sức khỏe tâm lý thai nhi. Nếu người mẹ sống trong môi trường kích động, thiếu an toàn hoặc phải chịu áp lực công việc, áp lực gia đình, vợ chồng cơm không lành canh không ngọt... thì sự phát triển tâm lý của thai nhi cũng gặp trở ngại.
Hiện có nhiều phương pháp giúp thai nhi phát triển ổn định cũng như nhiều cách giáo dục thai: xoa bụng mẹ, trò chuyện với thai nhi... Trong đó xoa bụng mẹ là hình thức giúp thai nhi cứng cáp hơn và không thụ động (thông qua hành động xoa bụng mẹ, thai nhi sẽ cảm nhận được sự tương tác và chòi, đạp, hình thành thói quen vận động của thai nhi). Đặc biệt, nếu người xoa bụng mẹ là bố, xúc giác thai nhi sẽ phát triển hơn (thai nhi sẽ cảm nhận được sự tương tác của bố khác với sự tương tác của mẹ, của bà...).
Việc bố thường xuyên trò chuyện với thai nhi cũng rất có ích, vừa giúp các giác quan của thai nhi phát triển đa dạng, vừa hình thành ý thức trách nhiệm của bố và sau này là thói quen chơi với con, quan tâm hơn đến việc giáo dục con. Với người mẹ, nhìn thấy chồng quan tâm, yêu thương con, tâm trạng người mẹ sẽ thoải mái hơn và điều này rất có lợi cho sự phát triển của thai nhi.
“Tuy nhiên không nên lạm dụng thai giáo, chẳng hạn mới 2-3 tháng đã xoa bụng mẹ hoặc thực hiện thai giáo không kể giờ giấc... Thay vào đó nên tham khảo ý kiến của bác sĩ và chuyên gia tâm lý để có biện pháp giáo dục thích hợp với từng giai đoạn phát triển của thai. Cũng cần lưu ý tình trạng người mẹ, nếu người mẹ đang không thoải mái thì không nên ép hoặc tự ép mình trò chuyện với thai”, TS Duy nhắc nhở.

Kích thích giác quan trẻ
Theo TS.BS Lê Thị Thu Hà, việc giáo dục thai nhi chủ yếu qua kích thích các giác quan của bé.
Đối với thính giác, bố mẹ nên cho bé nghe nhạc, đặc biệt nhạc cổ điển như nhạc Mozart, Beethoven..., lưu ý vặn âm thanh vừa đủ nghe vì bé ở bên trong tử cung đã khá ồn ào (tiếng tim, mạch đập, nhu động ruột...); hát ru, đọc sách cho bé nghe (sách tâm hồn cao thượng, chuyện cổ tích); thường xuyên trò chuyện với bé bằng những lời lẽ yêu thương, vui vẻ... Nếu mua các thiết bị dành riêng cho thai nhi như tai nghe qua thành bụng mẹ, cần thực hiện đúng theo hướng dẫn của nhà sản xuất.
Đối với thị giác, tập cho bé quen với màu sắc bằng cách chiếu đèn pin với các màu sắc khác nhau qua thành bụng mẹ, lưu ý không chiếu một chỗ quá lâu, tránh ánh sáng chói vì có thể làm tổn thương mắt bé.
Đối với xúc giác, có thể vuốt ve bé qua thành bụng, vừa vuốt ve vừa nựng nịu bé, cũng có thể búng nhẹ vào thành bụng để đánh thức bé hoặc chơi đùa cùng bé.
Đối với vị giác và khứu giác, người mẹ cần ăn uống nhiều món khác nhau, nhiều khẩu vị và nhiều mùi để giúp bé dễ cảm nhận về sau.
Việc kích thích này cần thực hiện đều đặn vào một giờ nhất định trong ngày và mỗi ngày 2-3 lần, mỗi lần 5-10 phút. Tránh kích thích quá lâu hoặc với cường độ quá mạnh sẽ khiến thai nhi mệt mỏi hoặc gây ảnh hưởng đến thai...

Tiết kiệm điện

chỉ có ở Việt Nam


 - “Tôi rất khoái!” là câu trả lời của đa số các chàng trai khi phóng viên hỏi họ về sự kiện Giờ trái đất. Họ còn đề nghị thêm rằng, giờ trái đất sang năm nên kéo dài hơn. Và cũng có đến 93% các bạn nữ không trả lời trực tiếp vào câu hỏi mà chỉ đỏ mặt ngượng nghịu rồi cười rúc rích.


Thanh niên Việt Nam ủng hộ sự kiện “Giờ trái đất” nhất hành tinh
Quỹ Quốc tế về bảo vệ thiên nhiên (WWF) sau sự kiện giờ trái đất đã công bố một kết quả khá bất ngờ: Việt Nam là quốc gia có tỷ lệ các bạn trẻ tham gia ủng hộ và thực hiện việc tắt điện vào giờ cao điểm cao nhất thế giới. Thậm chí hết giờ cao điểm nhiều bạn trẻ vẫn muốn tiếp tục tắt điện. Ghi nhận của các phóng viên quốc tế tại các điểm “nóng” công cộng thực hiện việc tắt điện như bờ hồ, vườn hoa, nhà hát, quảng trường… ở các thành phố lớn của Việt Nam là Hà Nội, Tp HCM cho hay, khi chứng kiến điện được bật trở lại rất nhiều bạn trẻ đang ngồi cùng người yêu của mình đã tỏ vẻ không hài lòng, nhiều tiếng than thở như “đang ngon lại có điện!”, “bật đèn vô duyên, mất lịch sự!”, “tắt thì tắt luôn cho rồi”, “mất hứng!”…
*
* *
Tiết kiệm điện từ khi chưa có điện
Quỹ WWF cũng cho biết, thực ra Việt Nam từ rất lâu trước đây đã là một nước có phong trào tiết kiệm điện nổi tiếng thế giới chứ không phải chờ đến ngày “giờ trái đất” hiện nay. Một trong những phong trào đó đã được kể lại trong một tác phẩm cùng tên của nhà văn Ngô Tất Tố, tác phẩm “Tắt Đèn”. Tác phẩm này được viết vào năm 1937, khi đó Việt Nam còn chưa có… điện.
*
* *
Câu chuyện anh mù và giờ trái đất
Câu chuyện hư cấu tưởng tượng ra sau 5 năm năm nữa; nhân ngày “giờ trái đất” người ta phỏng vấn một người mù có tới 5 đứa con nheo nhóc:
- Làm sao đôi mắt anh như thế kia mà có tới 5 đứa con?
- Thì đấy, mỗi năm đều “tắt điện” một lần mà!
- Vấn đề là anh mù cơ?
- Vâng, thì tôi mù mà! Tôi đâu có nhìn thấy mình làm gì.
*
* *
Tiết kiệm điện thì tăng dân số
Nghe nói, ở một số vùng nông thôn nước ta dịp vừa qua cũng nô nức tham gia sự kiện giờ trái đất, ban vận động là các bác ở chi nhánh điện, họ ứng trực từ chập tối và đúng 8h30 phút: “Phụt!” họ tắt điện rồi ngủ luôn sau đó, quên bật lại cầu dao điện cho mọi người. Việc tắt điện ở giờ cao điểm ấy nhằm mục đích kêu gọi mọi người hãy có ý thức tiết kiệm năng lượng. Tuy nhiên việc cúp điện sớm như vậy khiến cho các ông không có gì để xem tivi, dẫn đến ngủ sớm, mà ngủ sớm thì cựa quậy không ngủ được ngay, dẫn tới lại đông con… Không khéo lại dẫn tới cái vòng luẩn quẩn: Nghèo không có điện, không có điện thì đi ngủ sớm, đi ngủ sớm lại đông con, đông con thì lại nghèo…

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Biện pháp “điều trị” những trẻ quá bướng bỉnh

Cha mẹ cần làm sao để đối phó khi bé quá ương bướng?

Thực tế, đứa trẻ nào cũng có lúc tỏ ra cố chấp. Đó là điều bình thường vì trẻ đang trong giai đoạn tìm hiểu, khám phá và khẳng định bản thân. Vai trò của cha mẹ là luôn sát cánh bên con và hướng dẫn, khuyên bảo con những điều đúng đắn nhất, ngay cả răn đe cũng là biện pháp nên làm nếu cần thiết.

Chọn thời điểm thích hợp để dạy con
Không phải lúc nào những yêu cầu của cha mẹ truyền đạt ra cũng được bé nghe theo tắp lự. Cha mẹ hãy lựa chọn lúc thích hợp để nói con nghe những yêu cầu và mong muốn của mình. Nếu bé đang làm việc mình yêu thích thì cha mẹ đừng nên buộc bé ngưng lại ngay mà hãy đợi đến khi bé kết thúc việc làm đó.
Nếu khăng khăng bắt bé dừng việc đang làm lại để làm theo ý cha mẹ thì sẽ khiến bé khó chịu, làm việc miễn cưỡng, không tập trung và có vẻ khó chịu với cha mẹ. Khi đã kết thúc việc mình thích, tâm lý bé sẽ thoải mái hơn, dễ nghe lời cha mẹ và ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của cha mẹ hơn.

Nắm được nhu cầu của bé
Bé còn nhỏ tuổi nhưng không phải là không có tâm tư và nhu cầu riêng. Cha mẹ hãy đặt mình vào vị trí của bé trong một vài trường hợp sẽ thấy ngay là bé không thích bị ép buộc nhiều, không thích làm những điều mà mình không muốn.
Trong trường hợp này, cha mẹ nên lắng nghe và hiểu rõ tâm tư của bé, mạnh dạn cho bé làm theo ý muốn của mình dưới sự kiểm soát của người lớn. Sau đó phân tích cho bé thấy nếu biết vâng lời cha mẹ, kết quả sẽ tốt hơn. Khi muốn bé làm gì, cha mẹ cũng cần giải thích tại sao muốn bé làm điều đó để bé tự giác hơn.

Kiên quyết nói “không” khi cần thiết

Cha mẹ chiều chuộng con cái quá mức, bé sẽ coi đó là điều đương nhiên và coi như mình muốn gì là được cái đó, khi đòi hỏi không được đáp ứng bé sẽ sinh ra mè nheo, khóc lóc, hờn dỗi, nổi xung, phá phách…
Do vậy, nói “không” với con cái là điều hết sức cần thiết. Cha mẹ không nhất thiết phải từ chối tất cả yêu cầu của con, nhưng với những yêu cầu “không hợp lý” thì nên nói “không” một cách dứt khoát và cương quyết. Điều này sẽ giúp bé hiểu rằng không phải bất cứ đòi hỏi nào của bé cũng được chấp nhận, từ đó bé sẽ học được cách thích nghi và bớt vòi vĩnh.
Nếu cha mẹ nói “không” mà bé vẫn không nghe, lăn ra “ăn vạ” thì lúc này cha mẹ nên tảng lờ những đòi hỏi của bé, đồng thời điềm tĩnh giải thích ngắn gọn cho bé biết tại sao yêu cầu của bé không được đáp ứng. Sau đó bỏ đi chỗ khác, bé có thể khóc to hơn nhưng rồi sẽ tự nín. Nếu trong lúc này mà cha mẹ cáu gắt quát mắng bé thì sẽ chỉ làm tình hình tồi tệ hơn mà thôi.

Có thưởng có phạt hợp lý
Trẻ con vốn nhõng nhẽo và mau quên những buồn bực nếu được cha mẹ “ngọt ngào” dỗ dành. Vì vậy, bên cạnh việc phạt con khi không nghe lời, cha mẹ cũng nên có những hình thức động viên con cái, khen con khi con ngoan. Khi bé bướng bỉnh, bạn cần áp dụng hình phạt, có thể là không cho đi chơi, không chia quà, đứng vào tường để suy nghĩ việc đã làm…
Khi bị phạt bé cũng cần được biết lý do bị phạt là gì. Ngay lúc này cha mẹ không nên quát mắng hay đánh bé, đặc biệt trước mặt người lạ, vì bé sẽ cảm thấy xấu hổ và tự ti rất nhiều.
Còn khi bé ngoan, đừng tiếc lời khen con, ngay cả trước mặt người ngoài, vì bé sẽ cảm thấy mình giỏi, mình được quan tâm, tôn trọng và luôn muốn làm tốt hơn nữa để được khen.
Tuy nhiên, cha mẹ cũng cần cân nhắc khen chê vừa phải và hợp lý, tránh để bé trở nên mặc cảm tự ti vì bị phạt quá nhiều hoặc trở nên tự cao tự đại, coi mình là nhất vì thường xuyên được hen.

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

chuyện cổ tích

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có hai vợ chồng nhà nọ tên là VN và PT. Sau những năm dài cố gắng hoạt động, phấn đấu hai vợ chồng đó đẻ đc hai đứa con đặt tên là VINAPHONE và MOBIPHONE. Do tình hình kinh tế của vương quốc khó khăn nên hai vợ chồng quyết định chuyển đổi cơ cấu kinh tế, chuyển sang bán PHỞ với hai món chính là Tái nạm do thằng VINAPHONE phụ trách và Tái gầu do thằng MOBIPHONE phụ trách. Thời mới đầu, vương quốc chưa có ai biết làm và bán phở nên hai vợ chồng VNPT làm ăn cũng được. Dù khách hàng chỉ ăn một miếng thịt hay một sợi phở cũng tính tiền 03 bát (?). Thậm chí nhiều lúc khách hàng vào ngứa tay cầm cái giấy chùi mồm hoặc cầm cái tăm xỉa răng là cũng được coi là đã ăn rồi và được tính tiền 03 bát. "May mà thời nay anh em chúng ta ăn phở bát nào trả tiền bát đấy, người ta gọi là húp nước trả tiền".

Rồi xã hội phát triển, đất chật người đông, vào một ngày đẹp trời nọ có một ông kia cũng nổi hứng lên quyết định đi bán phở. ông ta tên là VTel. Nhưng do nhà nghèo, không có tiền và có tiền cũng không xây quán được kịp thế là ông ta bèn chuyển nhà đến gần nhà vợ chồng VNPT rồi bán hàng. Phong cách bán của ông ta ban đầu là sang quán nhà VNPT, mượn bàn ghế, bát đũa, thậm chí cả bếp rồi mang bánh phở và thịt (Là hai thứ Vtel có sẵn) rồi bắt đầu bán hàng. Chiêu hút khách của ông Vtel là "ăn bát nào trả tiền bát đấy", rồi "ăn miếng thịt nào trả tiền miếng thịt đấy", rồi "ăn phở khuyến mại bát : có thể ăn xong rồi vứt bát". Cộng thêm với giá rẻ giật mình với phương châm : "Bát phở của mình bao giờ giá cũng phải thấp hơn của họ. Lỗ cũng được." nên phở của ông Vtel bán rất chạy, mọi người bỏ dần phở của ông bà VN&PT. Bực mình quá ông bà VN & PT bèn không cho mượn bát hoặc bất đắc dĩ phải cho mượn thì ông bà cho mượn bát bẩn (chưa rửa!!!!!!!!!!). Thế là ông Vtel bán phở có phần chững lại. Ông ta bèn kiện lên quốc vương và bắt triều đình ép vợ chồng nhà VN PT phải cho mượn bát đũa và bàn ghế. Không dám cãi vợ chồng nhà VNPT phải cho mượn nhưng cũng lắm võ mà không thấy các cụ xưa kể lại...

Lại nói vợ chồng nhà VN & PT sau khi bị triều đình ép phải chiều ông Vtel thì ức lắm nhưng không làm gì được, vẫn phải cung cấp cho ông ta. Chỉ thi thoảng mới dồn khách hàng của ông Vtel vào thế bí với lý do khách hàng của hai thằng con ông đã ngồi chật chỗ trong quán rồi, không còn chỗ cho khách hàng của ông Vtel kia nữa.

Vào một ngày đẹp trời nọ hai vợ chồng VN & Pt mới nghĩ ra một cách là đến xin nhà vua cho mình giảm giá để còn bán hàng cạnh tranh nhưng triều đình đã không chấp nhận với lý do "mày giảm giá thì nó chết a`. Mà nó chết thì ... tao ở với ai". Hai vợ chồng nhà VN & PT ức lắm nhưng đành phải nghe theo.
(Sở dỹ hai vợ chồng nhà kia phải chiều theo triều đình vì nghe đâu ông Vtel là con nuôi của Quan Tổng quản nắm quyền quản lý tất cả binh mã của triều đình (?). )
Ông Vtel được thể triều đình đang cưng chiều mình thì càng làm tợn. Ông ta liên tục giảm giá cho khách mặc dù bát đũa và địa điểm bán hàng vẫn phải đi mượn của hai vợ chồng nhà VN & PT.

Rồi một ngày kia, triều đình dưới sức ép của văn võ bá quan đã đành phải nhượng bộ đồng ý cho hai vợ chồng VN & PT giảm giá chứ không thì khách hàng bỏ hết sang ăn phở của ông Vtel thì cũng ....
Lại nói ông Vtel sau khi biết tin vợ chồng nhà hàng xóm sắp được giảm giá thì ức lắm, ức không chịu được, thế này thì ức chết mất.... thế là ông ta cho gọi hết cả đội bưng bê, rửa bát, nhặt rau, thái thịt, cả thằng trông nồi nước dùng lại bàn phương cách đối phó.
Thằng rửa bát giơ tay :
Theo ngu ý của đệ, đại ca cứ giảm thấp hơn nó 30 % là được. Lần sau nó có xin giảm giá nữa triều dình cũng ko cho đâu.
Ông thái thịt lên tiếng :
Ko được, phải giảm 50% và cho ăn một bát khuyến mại một bát mang về cho vợ con
Cô bưng bê nói :
Theo cháu, chú ko giảm giá mà cứ khuyến mãi mạnh vào cho cháu kiểu gì cũng ăn tiền
Ông Vtel được thể triều đình đang cưng chiều mình thì càng làm tợn. Ông ta liên tục giảm giá cho khách mặc dù bát đũa và địa điểm bán hàng vẫn phải đi mượn của hai vợ chồng nhà VN & PT.

Rồi một ngày kia, triều đình dưới sức ép của văn võ bá quan đã đành phải nhượng bộ đồng ý cho hai vợ chồng VN & PT giảm giá chứ không thì khách hàng bỏ hết sang ăn phở của ông Vtel thì cũng ....
Lại nói ông Vtel sau khi biết tin vợ chồng nhà hàng xóm sắp được giảm giá thì ức lắm, ức không chịu được, thế này thì ức chết mất.... thế là ông ta cho gọi hết cả đội bưng bê, rửa bát, nhặt rau, thái thịt, cả thằng trông nồi nước dùng lại bàn phương cách đối phó.
Thằng rửa bát giơ tay :
Theo ngu ý của đệ, đại ca cứ giảm thấp hơn nó 30 % là được. Lần sau nó có xin giảm giá nữa triều dình cũng ko cho đâu.
Ông thái thịt lên tiếng :
Ko được, phải giảm 50% và cho ăn một bát khuyến mại một bát mang về cho vợ con
Cô bưng bê nói :
Theo cháu, chú ko giảm giá mà cứ khuyến mãi mạnh vào cho cháu kiểu gì cũng ăn tiền
Tổng hợp lại Ông Vtel đã ra chiêu như sau:
- Tất cả các bát phở đầu tiên trong ngày của khách ko thèm lấy tiền
- ăn một bát tặng 01 bát + 01 miếng tái gầu
- Khách hàng vào quán (Nhưng phải ăn của ông vì quán ông vẫn mượn) thứ 1000.000.000 được tặng 1000.000.000 bát (ăn cả đời).
- Có nhiều bát đẹp cho khách hàng lựa chọn
- Giảm giá còn 5.900 đ / bát như em đã nói ở trên........

Theo dự báo những cơn bão mới từ nhà VN & PT sẽ sắp xuất hiện. Thực hư ra sao hạ hồi phân giải
Lại nói, sau khi gia đình VN & PT giảm giá xuống còn 6.000 đ/bát ông Vtel tức lắm. Ông ngửa mặt lên trời mà than rằng : "Trời đã sing ra Vtel sao còn sinh ra VINA và MOBILE".
(Trong khi rõ ràng tái chín và tái gàu của nhà VN & PT có trước

Từ khi nhà ông Vtel quyết định khuyến mãi cho các hộ gia đình ăn phở bát đầu tiên không lấy tiền thì vấn đề phát sinh bắt đầu sảy ra. Các chú nhà ta cứ để phần đến đêm sau khi xem bóng đá say sưa, cá độ bét nhè mới bắt đầu đi ăn phở của ông Vtel. Thế là tranh chấp sảy ra, ông Vtel chẳng "tưởng tượng" ra là người ta ăn phở bát đầu tiên nhiều như thế mặc dù bát đầu tiên là vào 8h30 tối. Thêm vào đó, các chú ăn xong mặc dù chẳng biết mình có phải trả tiên hay không cứ tập trung vào con mẹ tính tiền để hỏi giá. Thế là vấn đề phát sinh đã sảy ra. Mịa kiếp, một lúc 1.000.000 người hỏi xẻm bát phở mình vừa ăn hết bao nhiêu tiền thì nó trả lời thế nào được, Thế là ông Vtel tức giận bảo : Tao dek biết chúng mày ăn hết bao nhiêu tiền, chúng mày mà dek trả thì tai cứ trừ tiền rồi tao xin lỗi sau. Mà chúng mày vào ăn sau không được phục vụ thì là lỗi của bọn nhà bên cạnh không phục vụ kịp thời cho chúng tao bán hàng thôi"
Ko bao giờ có chuyện đền bù cho cái việc các ông vào ăn nhưng chúng tôi không phục vụ kịp vì đó không phải là lỗi của chúng tôi.