.
Trong cuộc
sống giữa người bạn thâm giao tri kỷ và người mà bạn yêu thương…đối với
cả hai ta đều có một thứ tình cảm thật gần…thật thân thiết…và cùng có
một điểm chung…đó là mối đồng cảm sâu sắc…và hoàn hảo giữa hai tâm
hồn…họ cùng là người luôn có mặt bên ta…giúp đỡ, quan tâm và chia sẻ với
ta những buồn vui trong cuộc sống…nhưng giữa người bạn tri kỷ và người
yêu thật ra cũng có những giới hạn và sự khác biệt ..
1 / Tri Kỷ
* Là người hiểu ta nhiều nhất…Tuy Cha Mẹ sinh ra ta…nhưng chỉ người bạn
ấy biết được ta nghĩ gì…muốn gì…buồn gì…vui gì…mặc dù có đôi khi ta chưa
kịp nói .
* Là người đầu tiên mà ta muốn được chia sẻ khi lòng ta tràn ngập niềm
vui…hay khi lòng ta nặng trĩu những nỗi buồn…hoặc có đôi khi chỉ là
những dự cảm mông lung…Là người ta mong tìm đến nhất khi ta đau khổ muốn
hét lên…muốn khóc cho thật to…và sau khi được thổ lộ…được hét…được khóc
với người bạn ấy…thì những muộn phiền ưu tư trong lòng ta cũng nguôi
ngoai…và ta thấy nhẹ nhàng hơn .
* Là người luôn nói với ta những lời thật lòng nhất.
* Là người ta có thể hoàn toàn đặt trọn hết lòng tin tưởng…để có thể nói
thật…nói hết những ý nghĩ của mình… kể cả những ” Mảnh khuất trong tâm
hồn ” mà ta không dám bày tỏ trước đám đông…hay với bất kỳ một người nào
khác…đôi khi kể cả những người thân .
* Là người ” Dám bộc lộ sự bất bình”…dám chê trách…chỉ trích hay thậm
chí là chế diễu những khuyết điểm…những thiếu sót của ta…mà chẳng sợ ta
phật lòng hay bực mình…để rồi sau đó bao giờ cũng giúp ta sửa đổi…cũng
cho ta những lời khuyên chân thành nhất .
* Là người kiên nhẫn lắng nghe ta kể lể đủ điều…về những nỗi ấm
ức..những buồn vui…những nỗi khát vọng trong cuộc sống hàng ngày…hoặc có
đôi khi là những chuyện không đầu , không đuôi chẳng đâu vào đâu…mà
không bao giờ nhìn đồng hồ hay tính toán thời gian …Là người thường lau
mắt cho ta…và khuyên ta ” nếu cần hãy cứ khóc cho thật to…thật thỏa
thích ” để rồi sau đó lại an ủi ta cho nỗi buồn tan biến và vơi theo
những giọt nước mắt ấy .
* Là người lặng lẽ chắt chiu lo cho ta những niềm vui…cho ta nụ cười hạnh phúc…mà chẳng bao giờ kể công .
* Là người không bao giờ bỏ rơi ta…Dù có thể cách xa về thời gian, không
gian nhưng tình bạn ấy vẫn mãi tồn tại trong trái tim mỗi người…
* Là người chiếm một vị trí không nhỏ trong trái tim ta…Và ta…dù trong
bất cứ hoàn cảnh nào cũng trân trọng , giữ gìn…không dễ dàng để đánh rơi
mất họ.
2 / Người yêu
* Là người ta trao gửi những yêu thương…nhớ nhung da diết…Là người ta
luôn khát khao được cận kề gần gũi cho dù là chỉ mới tạm biệt
* Là người cho ta những rung cảm…những niềm hạnh phúc…những sự cuồng
nhiệt…những đam mê đến quên cả lối về…Là một người đôi khi khiến ta yêu
đến độ ngốc nghếch…cuồng si…yêu đến mất cả lý trí…để chỉ biết có mỗi
người mình yêu hiện diện trong trái tim nhỏ bé mà thôi
* Là người khi ta trao một ánh mắt…sẽ lập tức nhận lại ngay một tia nhìn chan chứa nồng ấm và nồng nàn tình yêu
* Là người mà ta có thể đi hàng ngàn cây số…chỉ để đem đến cho người mình yêu thương những niềm vui…đôi khi là rất nhỏ
* Là người khiến ta luôn muốn ” Làm mới mình “…để bất kỳ lúc nào cũng có
thể đem đến cho người yêu những rung động…những cảm nhận mới mẻ…những
bất ngờ thú vị…chỉ để đón nghe một lời khen…một tiếng cười…một lời thì
thầm hạnh phúc .
* Là người ta không bao giờ nói thật…nói hết về mối tình đã qua…hay
những người vẫn đeo đuổi ta trong hiện tại…đơn giản..chỉ vì ta sợ người
ấy buồn
* Là người ta có thể thố lộ những rung cảm lãng mạn nhất về tình yêu mà
không sợ người ấy cười ta là người đa tình , lãng mạn…vì lãng mạn là cảm
xúc thăng hoa khi tình yêu đã vào độ nồng nàn .
* Là người rất sợ ta khóc…những giọt nuóc mắt của ta làm cho người ấy bối rối đến vụng về
* Là người mà ta luôn muốn hết lòng an ủi hay sẻ chia những tâm sự…hay
những điều làm người ấy buồn lòng hay đau khổ… và đôi khi ta cứ cảm thấy
như chính mình còn buồn hay đau khổ hơn cả người ấy nữa
* Là người dễ làm cho ta giận dỗi..dễ làm cho trái tim của ta bị thương
tổn nhất…dù đôi khi chỉ là những lời nói vu vơ hay những biểu hiện vô
tình…Là người mà ta có thể chấp nhận đau khổ để rời xa mãi mãi…để người
ấy được hạnh phúc
* Khi yêu, ta thấy không ai tốt bụng hơn người mình yêu…Lúc buồn , bạn
bè dành cho ta lời khuyên, còn người yêu thì dỗ dành, ôm ấp, an ủi, che
chở… thật ấm áp.
** Chợt một ngày…!
Người yêu ngọt ngào rời bỏ ta ra đi…lạnh lùng như chưa hề gắn bó…Chia
tay…đau khổ…buồn rầu…chới với… Ta chẳng còn lại gì ngoài sự mất mát…lúc
ấy chỉ có bạn tri kỷ vẫn luôn ở bên ta…họ cho ta mượn một bờ vai ấm áp
tình nghĩa để tựa…lẳng lặng nghe ta tâm sự cho vơi cơn sầu…cho ta một sự
động viên, an ủi…và dù cho trời nắng hay mưa…ấm hay lạnh, bạn tri kỷ
cũng luôn có mặt..cùng ta sánh bước…giúp ta vượt qua chông gai…đau khổ…
* Người nói tiếng yêu ta…nhưng có thể bỏ ta bất cứ lúc nào…nhưng bạn tri kỷ thì luôn cận kể và không bao giờ bỏ rơi ta
*** Cho nên trong cuộc sống…tìm được người mình
yêu thương…tâm đầu ý hợp đã khó…Tìm được bạn tri kỷ còn khó hơn gấp ngàn
lần…Mất người yêu…ta buồn…buồn lắm…nhưng dù có khó…ta vẫn còn có cơ hội
gặp gỡ và tìm được một người yêu mới…chứ còn bạn tri kỷ một khi mất
đi…ta sẽ đau hơn gấp ngàn lần và sẽ buồn…buồn cả một đời.
Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012
Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012
Bí mật của người bất tài
http://www.khoahoc.com.vn/khampha/kham-pha/38135_Bi-mat-cua-nguoi-bat-tai.aspx
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012
Xài tiền khó hơn kiếm tiền?
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/60527/xai-tien-kho-hon-kiem-tien-.html
Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Nếu không, thì doanh nhân vĩ đại trong thế kỷ trước, vua thép Andrew Carnegie, đã chẳng phải thốt lên: "Chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn". Hội nhập toàn cầu, liệu ta có nên hội nhập cả cái văn hóa nhà giàu đáng nể trọng và cái cách xài tiền đầy trí tuệ của những người giàu thế giới?
Khi người Trung Quốc nói "không".
Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Nếu không, thì doanh nhân vĩ đại trong thế kỷ trước, vua thép Andrew Carnegie, đã chẳng phải thốt lên: "Chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn". Hội nhập toàn cầu, liệu ta có nên hội nhập cả cái văn hóa nhà giàu đáng nể trọng và cái cách xài tiền đầy trí tuệ của những người giàu thế giới?
Khi người Trung Quốc nói "không".
Chuyện kiếm tiền, đương nhiên là rất khó, cho dù kiếm bằng cách nào
đi chăng nữa. Thế nhưng, khi kiếm tiền vượt qua ngưỡng của những nhu cầu
tiêu dùng cho bản thân, gia đình và cộng đồng nhỏ xung quanh mình, thì
việc ứng xử với một "núi" tiền lại là một thách thức không nhỏ đối với
những người giàu và những người rất giàu.
Một câu chuyện điển hình là cách đây không lâu, khi hai trong số những người giàu nhất thế giới là Bill Gates và Warren Buffet khởi xướng chiến dịch "Giving Pledge" (tạm dịch là "Cam kết cho đi") nhằm kêu gọi các tỉ phú Mỹ dành phần lớn số tài sản của mình để góp phần thay đổi xã hội thông qua con đường từ thiện; họ đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ những "đồng nghiệp".
Đến nay, đã có hơn 70 tỉ phú Mỹ tham gia chiến dịch "cho đi" này. Những món tiền trị giá hơn một nửa hoặc gần như trọn vẹn tài sản của những doanh nhân thành đạt lần lượt được hiến tặng vì mục đích xã hội. Thế nhưng, khi bước chân sang Trung Quốc - quốc gia đông dân nhất thế giới với hàng loạt hiện tượng "siêu giàu" đang nổi lên, công cuộc thuyết phục của hai người đàn ông huyền thoại này lại không được dễ dàng như thế.
Bởi không phải tỉ phú Trung Quốc nào được mời tham dự "buổi tiệc lớn" của hai ông cũng sẵn sàng hay tỏ ra hào hứng với lời mời. "Sợ bị xin tiền" - đó là bình luận phổ biến nhất trên báo chí khi tường thuật lại cuộc thuyết phục chưa thành của Bill Gates và Warren Buffet tại Trung Quốc.
Rõ ràng quan niệm về cách xài tiền ở một quốc gia Á Đông khác xa so với nước Mỹ. Người Á Đông thường vẫn mong muốn tích lũy tài sản của mình, nhất là tài sản hữu hình, cho con cháu của họ. Và vì thế, triết lý "vì xã hội" đã không thuyết phục được nhà giàu mới tại Trung Quốc.
Liệu có chăng sự khác biệt về mặt suy nghĩ giữa nhà giàu phương Đông và phương Tây? Vì sao những người Á Đông, vốn sống duy tình, rất hay thương người nghèo khó, rất có nghĩa đồng bào, lại có vẻ chưa sẵn lòng cho việc trao đi như những người Âu Mỹ, vốn sống duy lý nhiều hơn?
Tại sao người giàu xứ người lại sẵn lòng tham gia vào sứ mệnh thay đổi thế giới bằng hoạt động từ thiện của mình? Phải chăng việc xài tiền cũng cần một triết lý và cả trí tuệ?
"Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất
Gần một trăm năm trước, với tâm niệm rằng, những gì mà mình có được đều từ cộng đồng thì cũng nên quay trở lại phục vụ cộng đồng, vua thép Andrew Carnegie đã gây xôn xao thế giới khi tuyên bố: "Cái chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn".
Để minh chứng cho việc này, ông đã hiến 90% tài sản của mình cho để kiến tạo xã hội. Điều này cùng với truyền thống làm từ thiện lâu nay của các tỷ phú Mỹ, đã làm thay đổi cái nhìn về cách xài tiền, định nghĩa lại sự giàu có và góp phần hình thành nên văn hóa người giàu của nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung.
80 năm sau khi Carnegie qua đời, Warren Buffett chia sẻ: "Ngày tôi còn trẻ, rất nghèo, tôi đọc được tuyên ngôn của vua thép và không dứt ra được khỏi ý tưởng về ý nghĩa của tiền tài và cách hiến tặng của cải. Đến khi tôi trở nên giàu có, tôi hoàn toàn thấm thía cách nghĩ của ông và quyết tâm đi theo con đường này, và cùng những người bạn của tôi cổ vũ cho phong trào sử dụng tiền của để kiến tạo xã hội.
Con cái chúng ta, thì chúng ta phải có trách nhiệm, nhưng chỉ được phép cung cấp cho chúng đủ điều kiện để có thể thực hiện điều mà chúng muốn, chứ không được phép làm cho chúng không làm gì cả trên đống của cải mà chúng ta để lại".
Nghĩa là, thay vì cố gắng kiếm tiền để rồi cuối đời mới viết di chúc cho người khác sử dụng núi tiền khổng lồ của mình, những tỉ phú thế kỷ 21 như Warren Buffet lại muốn tự sử dụng hết và sử dụng một cách khôn ngoan toàn bộ số tiền mà mình đã vất vả cả đời mới kiếm được trước khi "ra đi". Tức là "cho khi còn sống", chứ không phải là "cho khi đã chết".
Thậm chí ngày nay, nhà giàu họ còn có xu hướng muốn "cho khi còn trẻ". Chẳng hạn, tỷ phú Mark Zuckerberg, nhà sáng lập của Facebook, đã cam kết cho đi hơn một nửa trong tổng số tài sản 17,5 tỷ USD của mình dù ông ấy chỉ mới đang ở độ tuổi "hai mấy".
GS Jason Franklin ở ĐH New York đã chia sẻ thêm về phong trào này: "Một người làm từ thiện khi về già vì ông ấy muốn con cháu mình có một thế giới mới tươi đẹp hơn, còn những người trẻ cho đi tài sản của họ để chính họ sẽ được hưởng một thế giới mới tươi đẹp hơn".
Dẫu phải cần thêm một thời gian nữa để "tư duy từ thiện mới" này có thể
lan tỏa mạnh mẽ và rộng khắp thế giới, nhưng "đoàn quân" của những tỷ
phú này đang ngày càng đông lên, với những cam kết đóng góp ngày một
nhiều hơn. Và những thay đổi mà họ tạo ra cho thế giới ngày một rõ nét
hơn, rộng lớn hơn... Và không thể không thừa nhận rằng họ cũng đã góp
phần thay đổi cái nhìn còn pha nhiều thành kiến mà người ta thường dành
cho "giới nhà giàu".
Một câu chuyện điển hình là cách đây không lâu, khi hai trong số những người giàu nhất thế giới là Bill Gates và Warren Buffet khởi xướng chiến dịch "Giving Pledge" (tạm dịch là "Cam kết cho đi") nhằm kêu gọi các tỉ phú Mỹ dành phần lớn số tài sản của mình để góp phần thay đổi xã hội thông qua con đường từ thiện; họ đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ những "đồng nghiệp".
Đến nay, đã có hơn 70 tỉ phú Mỹ tham gia chiến dịch "cho đi" này. Những món tiền trị giá hơn một nửa hoặc gần như trọn vẹn tài sản của những doanh nhân thành đạt lần lượt được hiến tặng vì mục đích xã hội. Thế nhưng, khi bước chân sang Trung Quốc - quốc gia đông dân nhất thế giới với hàng loạt hiện tượng "siêu giàu" đang nổi lên, công cuộc thuyết phục của hai người đàn ông huyền thoại này lại không được dễ dàng như thế.
Bởi không phải tỉ phú Trung Quốc nào được mời tham dự "buổi tiệc lớn" của hai ông cũng sẵn sàng hay tỏ ra hào hứng với lời mời. "Sợ bị xin tiền" - đó là bình luận phổ biến nhất trên báo chí khi tường thuật lại cuộc thuyết phục chưa thành của Bill Gates và Warren Buffet tại Trung Quốc.
Rõ ràng quan niệm về cách xài tiền ở một quốc gia Á Đông khác xa so với nước Mỹ. Người Á Đông thường vẫn mong muốn tích lũy tài sản của mình, nhất là tài sản hữu hình, cho con cháu của họ. Và vì thế, triết lý "vì xã hội" đã không thuyết phục được nhà giàu mới tại Trung Quốc.
Liệu có chăng sự khác biệt về mặt suy nghĩ giữa nhà giàu phương Đông và phương Tây? Vì sao những người Á Đông, vốn sống duy tình, rất hay thương người nghèo khó, rất có nghĩa đồng bào, lại có vẻ chưa sẵn lòng cho việc trao đi như những người Âu Mỹ, vốn sống duy lý nhiều hơn?
Tại sao người giàu xứ người lại sẵn lòng tham gia vào sứ mệnh thay đổi thế giới bằng hoạt động từ thiện của mình? Phải chăng việc xài tiền cũng cần một triết lý và cả trí tuệ?
"Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất
Gần một trăm năm trước, với tâm niệm rằng, những gì mà mình có được đều từ cộng đồng thì cũng nên quay trở lại phục vụ cộng đồng, vua thép Andrew Carnegie đã gây xôn xao thế giới khi tuyên bố: "Cái chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn".
Để minh chứng cho việc này, ông đã hiến 90% tài sản của mình cho để kiến tạo xã hội. Điều này cùng với truyền thống làm từ thiện lâu nay của các tỷ phú Mỹ, đã làm thay đổi cái nhìn về cách xài tiền, định nghĩa lại sự giàu có và góp phần hình thành nên văn hóa người giàu của nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung.
80 năm sau khi Carnegie qua đời, Warren Buffett chia sẻ: "Ngày tôi còn trẻ, rất nghèo, tôi đọc được tuyên ngôn của vua thép và không dứt ra được khỏi ý tưởng về ý nghĩa của tiền tài và cách hiến tặng của cải. Đến khi tôi trở nên giàu có, tôi hoàn toàn thấm thía cách nghĩ của ông và quyết tâm đi theo con đường này, và cùng những người bạn của tôi cổ vũ cho phong trào sử dụng tiền của để kiến tạo xã hội.
Con cái chúng ta, thì chúng ta phải có trách nhiệm, nhưng chỉ được phép cung cấp cho chúng đủ điều kiện để có thể thực hiện điều mà chúng muốn, chứ không được phép làm cho chúng không làm gì cả trên đống của cải mà chúng ta để lại".
Nghĩa là, thay vì cố gắng kiếm tiền để rồi cuối đời mới viết di chúc cho người khác sử dụng núi tiền khổng lồ của mình, những tỉ phú thế kỷ 21 như Warren Buffet lại muốn tự sử dụng hết và sử dụng một cách khôn ngoan toàn bộ số tiền mà mình đã vất vả cả đời mới kiếm được trước khi "ra đi". Tức là "cho khi còn sống", chứ không phải là "cho khi đã chết".
Thậm chí ngày nay, nhà giàu họ còn có xu hướng muốn "cho khi còn trẻ". Chẳng hạn, tỷ phú Mark Zuckerberg, nhà sáng lập của Facebook, đã cam kết cho đi hơn một nửa trong tổng số tài sản 17,5 tỷ USD của mình dù ông ấy chỉ mới đang ở độ tuổi "hai mấy".
GS Jason Franklin ở ĐH New York đã chia sẻ thêm về phong trào này: "Một người làm từ thiện khi về già vì ông ấy muốn con cháu mình có một thế giới mới tươi đẹp hơn, còn những người trẻ cho đi tài sản của họ để chính họ sẽ được hưởng một thế giới mới tươi đẹp hơn".
|
|
|
Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Ảnh minh họa |
Nhiều người vẫn cho rằng, sự giàu có đồng nghĩa với tội lỗi. Không
đúng! Tiền bạc thực ra chỉ là vật trung tính, bản thân nó không tốt cũng
chẳng xấu. Tốt hay xấu không nằm ở đồng tiền, mà nằm ở cách kiếm tiền
và cách xài tiền.
Kiếm tiền bằng cách này là xấu, kiếm tiền bằng cách kia thì tốt. Xài tiền vào việc này là xấu, xài tiền vào việc kia thì tốt. Và tổng những gì mà mình kiếm được cho mình thì luôn bằng với tổng những gì mà mình mang lại hay gây ra cho người khác. Đó cũng là lý do vì sao người ta thường hay nói rằng, "đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là một cống hiến lớn, hay là một tội ác lớn, hay là cả hai".
Những đồng tiền kiếm được chỉ được xem là "sạch sẽ" nếu như kiếm bằng cách mang lại giá trị gì đó cho người khác và không gây hại gì cho ai cả. Và nếu như trách nhiệm xã hội lớn nhất của doanh nhân là cùng doanh nghiệp của mình mang đến cho xã hội những sản phẩm, dịch vụ hữu ích và vô hại, thì trách nhiệm xã hội của người giàu sẽ là gì nếu như không phải là biết cách sử dụng số tiền mà mình có sao cho ý nghĩa nhất, có lợi nhất cho mình và cho cả tương lai của xã hội!?
Ở các nước phát triển, các hoạt động văn hóa, khoa học, giáo dục, y tế, môi sinh, dân sinh... chỉ dùng một phần từ ngân sách quốc gia. Một phần không nhỏ họ dùng nguồn quỹ vận động từ các doanh nhân hiến tặng.
Trường ĐH Harvard lừng danh là một ví dụ, từ các tòa nhà, thư viện, phòng thí nghiệm, đến học bổng, kinh phí nghiên cứu khoa học, hầu như đều dựa rất nhiều vào nguồn tiền dồi dào do các doanh nhân, doanh nghiệp, các nhà khoa học, nhà hảo tâm đóng góp.
Kiếm tiền bằng cách này là xấu, kiếm tiền bằng cách kia thì tốt. Xài tiền vào việc này là xấu, xài tiền vào việc kia thì tốt. Và tổng những gì mà mình kiếm được cho mình thì luôn bằng với tổng những gì mà mình mang lại hay gây ra cho người khác. Đó cũng là lý do vì sao người ta thường hay nói rằng, "đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là một cống hiến lớn, hay là một tội ác lớn, hay là cả hai".
Những đồng tiền kiếm được chỉ được xem là "sạch sẽ" nếu như kiếm bằng cách mang lại giá trị gì đó cho người khác và không gây hại gì cho ai cả. Và nếu như trách nhiệm xã hội lớn nhất của doanh nhân là cùng doanh nghiệp của mình mang đến cho xã hội những sản phẩm, dịch vụ hữu ích và vô hại, thì trách nhiệm xã hội của người giàu sẽ là gì nếu như không phải là biết cách sử dụng số tiền mà mình có sao cho ý nghĩa nhất, có lợi nhất cho mình và cho cả tương lai của xã hội!?
Ở các nước phát triển, các hoạt động văn hóa, khoa học, giáo dục, y tế, môi sinh, dân sinh... chỉ dùng một phần từ ngân sách quốc gia. Một phần không nhỏ họ dùng nguồn quỹ vận động từ các doanh nhân hiến tặng.
Trường ĐH Harvard lừng danh là một ví dụ, từ các tòa nhà, thư viện, phòng thí nghiệm, đến học bổng, kinh phí nghiên cứu khoa học, hầu như đều dựa rất nhiều vào nguồn tiền dồi dào do các doanh nhân, doanh nghiệp, các nhà khoa học, nhà hảo tâm đóng góp.
Có người ghi tên mình vào tòa nhà, đóng dấu ấn của mình vào phòng thí
nghiệm hay đặt tên một quỹ học bổng để vinh danh dòng họ của mình.
Nhưng cũng có người chỉ lặng lẽ trao tặng để tìm kiếm niềm hạnh phúc
riêng cho bản thân mình với suy nghĩ "thi ân bất cần báo"...
Những người kiếm tiền một cách tử tế mà trở nên giàu có bậc nhất thế giới thì hẳn là trí tuệ và tầm nhìn của họ cũng đáng nể trọng. Vậy điều gì khiến họ thương người hơn cả thương mình? Nhưng có thật như vậy không? Hay họ thấm nhuần phương châm: "Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất.
Và chia sẻ triết lý của nhà bác học lỗi lạc, nhà hiền triết, nhân vật có ảnh hưởng bậc nhất trong thế kỷ 20 Einstein: "Chỉ có một cuộc đời sống để phục vụ người khác mới là một cuộc đời đáng sống". Họ đã mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình và gia đình mình bằng cách tạo ra hạnh phúc cho những người quanh mình, cho xứ sở mình và cho cả đồng loại của mình.
Và lựa chọn của riêng mình...
Một khi đã là triệu phú hay tỷ phú thì điều quan trọng không hẳn là "kiếm được" hay "đạt được" cái gì cho mình, mà là "mang lại" hay "để lại" cái gì cho xã hội và sẽ đi vào lịch sử như thế nào.
Di sản của nhà giàu sẽ là gì nếu tiền bạc của mình chỉ để "vinh thân phì gia"!? Sẽ quý giá biết bao khi di sản của nhà giàu là những giá trị vô hình (sự phát triển về văn hóa, khoa học, giáo dục...). Hay những giá trị hữu hình mà đồng tiền của họ đã tạo ra (trường học, bảo tàng, thư viện, bệnh viện, các công trình văn hóa, nghệ thuật, lịch sử có giá trị...).
Thực tế cho thấy, một khi đã đạt tới đỉnh cao thì, dù muốn hay không, tên tuổi cũng sẽ được hay bị lưu truyền. Khi đạt đỉnh cao quyền lực, cả ngàn năm sau người ta sẽ nhắc đến như là một "minh quân" hay một "bạo chúa"? Khi đạt đỉnh cao về tiền tài, người đời sẽ nhớ đến như một "trọc phú" hay một "người kiến tạo tương lai"?... Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người khi còn sống.
Đó là một lựa chọn không hề dễ dàng, nhưng là một lựa chọn đầy thú vị. Thú vị không phải vì chuyện đúng, sai, phải, trái, mà đơn giản là mỗi người tự biết sẽ dùng cuộc đời của mình vào việc gì, dùng tiền của mình vào việc gì, muốn sống lặng lẽ và ra đi lặng lẽ, hay sống mãi với đời từ những giá trị mà mình đã tạo ra và để lại...
Giản Tư Trung
Những người kiếm tiền một cách tử tế mà trở nên giàu có bậc nhất thế giới thì hẳn là trí tuệ và tầm nhìn của họ cũng đáng nể trọng. Vậy điều gì khiến họ thương người hơn cả thương mình? Nhưng có thật như vậy không? Hay họ thấm nhuần phương châm: "Vì người" là cách... vì mình khôn ngoan nhất.
Và chia sẻ triết lý của nhà bác học lỗi lạc, nhà hiền triết, nhân vật có ảnh hưởng bậc nhất trong thế kỷ 20 Einstein: "Chỉ có một cuộc đời sống để phục vụ người khác mới là một cuộc đời đáng sống". Họ đã mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình và gia đình mình bằng cách tạo ra hạnh phúc cho những người quanh mình, cho xứ sở mình và cho cả đồng loại của mình.
Và lựa chọn của riêng mình...
Một khi đã là triệu phú hay tỷ phú thì điều quan trọng không hẳn là "kiếm được" hay "đạt được" cái gì cho mình, mà là "mang lại" hay "để lại" cái gì cho xã hội và sẽ đi vào lịch sử như thế nào.
Di sản của nhà giàu sẽ là gì nếu tiền bạc của mình chỉ để "vinh thân phì gia"!? Sẽ quý giá biết bao khi di sản của nhà giàu là những giá trị vô hình (sự phát triển về văn hóa, khoa học, giáo dục...). Hay những giá trị hữu hình mà đồng tiền của họ đã tạo ra (trường học, bảo tàng, thư viện, bệnh viện, các công trình văn hóa, nghệ thuật, lịch sử có giá trị...).
Thực tế cho thấy, một khi đã đạt tới đỉnh cao thì, dù muốn hay không, tên tuổi cũng sẽ được hay bị lưu truyền. Khi đạt đỉnh cao quyền lực, cả ngàn năm sau người ta sẽ nhắc đến như là một "minh quân" hay một "bạo chúa"? Khi đạt đỉnh cao về tiền tài, người đời sẽ nhớ đến như một "trọc phú" hay một "người kiến tạo tương lai"?... Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người khi còn sống.
Đó là một lựa chọn không hề dễ dàng, nhưng là một lựa chọn đầy thú vị. Thú vị không phải vì chuyện đúng, sai, phải, trái, mà đơn giản là mỗi người tự biết sẽ dùng cuộc đời của mình vào việc gì, dùng tiền của mình vào việc gì, muốn sống lặng lẽ và ra đi lặng lẽ, hay sống mãi với đời từ những giá trị mà mình đã tạo ra và để lại...
Giản Tư Trung
Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012
khen thông minh, con trở nên kém cỏi
http://www.eva.vn/lam-me/nhon-loi-khen-thong-minh-con-kem-coi-c10a86338.html
Việc khen con thông minh không hẳn có những tác dụng tích cực như nhiều bậc phụ huynh vẫn nghĩ. Đôi khi là ngược lại.

Để nuôi dạy con thông minh, cha mẹ không nên khen con quá nhiều. (Ảnh minh họa).
Việc khen con thông minh không hẳn có những tác dụng tích cực như nhiều bậc phụ huynh vẫn nghĩ. Đôi khi là ngược lại.
Mọi người đều cho rằng nếu một đứa
trẻ tự tin là mình thông minh (do người khác nói đi nói lại như thế) sẽ
không e sợ những thách thức trên con đường học tập. Những lời khen ngợi
thường xuyên được coi như một thiên thần hộ mệnh trên vai, đảm bảo bọn
trẻ sẽ không đánh giá thấp tài năng của mình.
Nhưng một số nghiên cứu mới được thực hiện đã chỉ ra một cách thuyết phục rằng thực tế có thể hoàn toàn ngược lại. Khen con thông minh nhiều có thể khiến trẻ 'nhờn thuốc', tự đắc và ngày càng kém cỏi hơn.
Bà Carol Dweck - giảng dạy tại Stanford
đã tiến hành một nghiên cứu với các em học sinh lớp 5. Nghiên cứu viên
cho các em thực hiện một bài test IQ dễ để tất cả có thể làm được, sau
đó cho từng em biết số điểm với một dòng khen ngợi ngắn ngủi. Một số em
được khen ngợi về trí thông minh với lời nhận xét "Em hẳn rất giỏi về
lĩnh vực này", các em khác được khen về sự cố gắng: "Hẳn em đã học rất
chăm chỉ".
Để nuôi dạy con thông minh, cha mẹ không nên khen con quá nhiều. (Ảnh minh họa).
Sau đó, bọn trẻ được lựa chọn bài kiểm
tra sẽ làm trong vòng thứ 2. Chúng có thể chọn một bài kiểm tra khó hơn
lần thứ nhất và một bài kiểm tra dễ như vòng trước. Trong số những đứa
trẻ được khen ngợi đã cố cố gắng, 90% lựa chọn câu hỏi khó hơn. Còn đa
số những đứa trẻ được khen ngợi về trí thông minh chọn làm bài kiểm tra
dễ. Những đứa trẻ "thông minh" đó đã né tránh vấn đề.
Vì sao vậy? "Khi chúng ta khen ngợi lũ
trẻ về trí thông minh", Dweck viết trong tổng kết nghiên cứu của mình:
"chúng ta đã nói với chúng mục tiêu chính ở đây là: hãy tỏ ra thông
minh, đừng liều lĩnh mắc lỗi". Và đó chính là điều những học sinh lớp 5
ấy làm theo. Chúng chọn tỏ ra thông minh và tránh rủi ro bị mất mặt.
Trong vòng tiếp theo, những học sinh lớp
5 này không được lựa chọn mà tất cả phải làm bài kiểm tra khó dành cho
những đứa trẻ lớp 7. Như dự kiến, tất cả bọn trẻ đều trượt. Nhưng hai
nhóm học sinh có hai cách phản ứng khác nhau. Những em được khen ngợi về
sự cố gắng trong bài kiểm tra đầu nghĩ đơn giản là chúng chưa tập trung
tốt cho bài kiểm tra này. "Chúng dành hết tâm trí làm bài, quyết tâm
thử mọi cách giải câu đố. Nhiều em trong số đó bày tỏ chúng không hề bị
kích động chút nào". Nhưng các em được khen thông minh lại cho cho rằng
thất bại là bằng chứng cho thấy chúng không thông minh. "Chỉ nhìn thôi
bạn cũng thấy chúng căng thẳng thế nào", Dweck cho biết.
Sau khi tạo dựng một vòng thi thất bại,
nghiên cứu viên tiếp tục cho bọn trẻ làm bài kiểm tra dễ như vòng đầu.
Những đứa trẻ được khen về sự cố gắng cải thiện tới 30% về số điểm trong
khi đó các em được khen thông minh có kết quả kém hơn, 20%.
Như vậy, qua nghiên cứu nhỏ này, có thể
thấy rằng, khi khen ngợi về sự nỗ lực, bọn trẻ sẽ thấy rằng mình làm chủ
được sự thành công của bản thân, trong khi đó khen về trí tuệ sẽ khiến
chúng hoang mang khi thất bại.
Một bài học rất lớn với các bậc phụ huynh: đừng khen con thông minh quá nhiều, hãy khen những nỗ lực của chúng trong mọi việc.
Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012
Mẹ Mỹ sửng sốt với Mẹ Pháp
http://www.eva.vn/lam-me/me-my-sung-sot-voi-me-phap-c10a89860.html
Mẹ tây dạy con
Hai cuốn sách của một bà mẹ người Mỹ sống trên đất Pháp hứa hẹn sẽ gây hiệu ứng lớn năm 2012.

Trẻ em Pháp ngồi ngoan ngoãn trên bàn ăn

Trong khi đó, nhiều đứa trẻ Mỹ lại tỏ ra rất nghịch ngợm. (Ảnh minh họa)
Mẹ tây dạy con
Hai cuốn sách của một bà mẹ người Mỹ sống trên đất Pháp hứa hẹn sẽ gây hiệu ứng lớn năm 2012.
Pamela Druckerman, tác giả 2 quyển "French Children Don't Throw Food" và "Bring up" là một phụ nữ người Mỹ lấy chồng người Anh và sống ở Paris. Tại đây, cô dần nhận ra rằng dường như chỉ có vợ chồng cô là khốn khổ vì con cái.
“Có con thật khủng khiếp”
Khi con gái tôi được mười tám tháng
tuổi, tôi và chồng quyết định thưởng cho mình một kỳ nghỉ ngắn, sau suốt
khoảng thời gian bận bù đầu vì sự xuất hiện của thành viên mới. Chúng
tôi chọn một thị trấn ven biển cách nhà vài giờ đi xe lửa và không quên
dặn đi dặn lại khách sạn chuẩn bị cho mình một phòng có giường cũi cho
em bé.
Tại thời điểm đó, tôi 41 tuổi, và Bean
là đứa con đầu lòng của tôi. Bởi vậy, các bạn hãy tha thứ cho tôi khi
nghĩ rằng: Không ngờ có con cái lại khủng khiếp như vậy.
Mặc dù đã xác định rõ tư tưởng từ trước
chuyến đi, nhưng những gì chúng tôi đã phải trải qua trong suốt kỳ nghỉ
còn tệ hại hơn nhiều. Điều đó thể hiện rõ nhất qua các bữa ăn.
Trẻ em Pháp ngồi ngoan ngoãn trên bàn ăn
Buổi sáng, chúng tôi ăn ở khách sạn,
nhưng bữa trưa và tối, hai vợ chồng muốn chọn các nhà hàng ở gần bến
cảng với hi vọng sẽ vừa được thưởng thức các món hải sản, vừa được chiêm
ngưỡng khung cảnh lãng mạn nơi đây.
Nhưng rồi, chúng tôi nhanh chóng nhận
ra, những bữa ăn ấy đã bị một đứa bé đang ở độ tuổi chập chững biết đi
biến thành địa ngục.
Lúc đầu, tôi để con gái mình ngồi cùng
bàn trên một chiếc ghế cao. Bean không chịu ăn mấy, chỉ thích nghịch
ngợm, phá phách. Trong vài phút, con bé đã làm đổ tung lọ muối, xé tan
các túi đường, giấy ăn… Nói chung, Bean quậy tưng tất cả những thứ gì
xung quanh.
Sau đó, con bé còn đòi bố mẹ bế xuống
đất để chơi. Bean chạy khắp nhà hàng, rồi trong nháy mắt, nó mở cổng và
lao về phía bờ cảng ngay sát đấy. Lúc đó tim chúng tôi thót lại, vội vã
đuổi theo.
Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi
nghĩ mình cần nhanh chóng kết thúc bữa ăn càng sớm càng tốt. Chúng tôi
đành tha thiết yêu cầu người phục vụ dọn luôn các món khai vị cũng như
các món chính, tráng miệng ra… cùng một lúc để ăn cho nhanh. Khi chồng
tôi mới vừa ăn được vài miếng cá, tôi đã phải vội vàng chạy theo Bean để
đảm bảo rằng con bé không đấm đá, kéo áo, giật tóc những người phục vụ
hoặc nghiêm trọng hơn là không mất tích trên bờ biển trong vài tích tắc.
Khi ấy, chồng tôi cũng chẳng còn tâm trí
đâu mà ăn nên phải thanh toán sớm. Chúng tôi rời bàn ăn với rất nhiều
món chưa động tới mà vẫn phải trả thêm một số tiền lớn để xin lỗi và
cũng là bồi thường cho bãi chiến trường mà Bean đã gây ra.Trên đường về
khách sạn, tôi đã thề sẽ không bao giờ đi du lịch, vui chơi, thậm chí
cũng không muốn có thêm bất kỳ đứa con nào nữa. Kỳ nghỉ này càng cho tôi
thấy được rằng, cuộc sống vui vẻ, thoải mái của vợ chồng tôi cách đó 18
tháng đã vĩnh viễn biến mất.
Lũ trẻ Pháp không hề giống con tôi
Sau một vài bữa ăn bị tra tấn khác, tôi
bắt đầu nhận thấy rằng, dường như lúc nào cũng chỉ có hai vợ chồng chúng
tôi phải khổ sở như vậy. Các gia đình Pháp vẫn được tận hưởng một kỳ
nghỉ đúng nghĩa, dù họ có con nhỏ.
Trong khi đó, nhiều đứa trẻ Mỹ lại tỏ ra rất nghịch ngợm. (Ảnh minh họa)
Lũ trẻ tầm tuổi như Bean ngồi ngoan
ngoãn trên những chiếc ghế cao và chờ đợi các món ăn được dọn ra. Không
một đứa trẻ nào gào thét hay khóc lóc và cũng chẳng hề có bất kỳ mảnh
vụn nào rơi vãi xung quanh. Chúng ăn tất cả những món gì được bày ra
trước mặt, kể cả các món rau. Trong khi Bean của chúng tôi chỉ quan tâm
đến mấy thứ đồ chiên.
Mặc dù thời điểm đó, tôi đã sống ở Pháp
được vài năm, nhưng tôi vẫn không thể giải thích được điều này. Tôi bắt
đầu suy nghĩ về cách dạy con của các bậc bố mẹ người Pháp, vì nhận ra
rằng mọi chuyện không chỉ khác biệt trong các bữa ăn.
Tôi nhớ lại những gì mình đã chứng kiến và đặt ra rất nhiều câu hỏi. Ví dụ như tại sao trong hàng trăm lần chơi ở công viên, tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ Pháp nào tỏ ra mất bình tĩnh, cáu kỉnh, giận dữ (ngoại trừ con tôi)? Bất cứ khi nào tôi đến Anh hoặc Mỹ, thì cảnh trẻ con la hét, nghịch ngợm dường như đã trở thành quen thuộc trong cuộc sống của người lớn.
Trong khi đó, các bậc bố mẹ người Pháp không bao giờ phải cuống quýt hay phát điên lên với một đứa con đang gào khóc đòi thứ gì đó bằng được? Thậm chí, chẳng mấy khi họ phải tức giận hay la mắng những đứa trẻ của mình.
Tại sao phòng khách của họ không bao giờ phải bày la liệt đồ chơi, thậm chí phải dựng lều, làm bếp ăn đồ chơi cho lũ trẻ, như cách mà chúng tôi đang phải trải qua? Tại sao đi bất cứ nơi đâu, nhà hàng, hay khu vui chơi, những bậc cha mẹ người Pháp luôn được thảnh thơi, ngồi cà phê tán gẫu trong khi con cái họ ngoan ngoãn ngồi chơi một chỗ?
Trong bữa ăn, hầu hết những đứa trẻ Mỹ mà tôi gặp đều có một chế độ ăn riêng dành cho em bé hoặc chỉ một món ưa thích của chúng. Còn đối với lũ trẻ Pháp, chúng ăn bất kỳ những thứ gì mà người lớn đưa và cũng chẳng bao giờ có hành vi ném thức ăn của mình đi. Ngoại trừ một khoảng thời gian cố định vào buổi chiều, trẻ em Pháp cũng không mấy khi đòi ăn vặt.
Từ tình cảnh khốn khổ của riêng mình, tôi nhận ra lũ trẻ ở đất nước hình lục lăng này ngoan hơn con chúng tôi rất nhiều. Liệu chúng có bị dụ dỗ hay đe dọa? Chúng có phải gánh chịu một triết lý lạc hậu hay những biện pháp kỷ luật thép từ cha mẹ không? Hay phải chăng, những đứa trẻ đó đã ngoan hơn con chúng tôi từ ngay trong gen di truyền?.
Và câu hỏi quan trọng nhất là liệu tôi có thể thay đổi cách dạy dỗ con cái của mình để nhận được kết quả tương tự như vậy?
Tôi nhớ lại những gì mình đã chứng kiến và đặt ra rất nhiều câu hỏi. Ví dụ như tại sao trong hàng trăm lần chơi ở công viên, tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ Pháp nào tỏ ra mất bình tĩnh, cáu kỉnh, giận dữ (ngoại trừ con tôi)? Bất cứ khi nào tôi đến Anh hoặc Mỹ, thì cảnh trẻ con la hét, nghịch ngợm dường như đã trở thành quen thuộc trong cuộc sống của người lớn.
Trong khi đó, các bậc bố mẹ người Pháp không bao giờ phải cuống quýt hay phát điên lên với một đứa con đang gào khóc đòi thứ gì đó bằng được? Thậm chí, chẳng mấy khi họ phải tức giận hay la mắng những đứa trẻ của mình.
Tại sao phòng khách của họ không bao giờ phải bày la liệt đồ chơi, thậm chí phải dựng lều, làm bếp ăn đồ chơi cho lũ trẻ, như cách mà chúng tôi đang phải trải qua? Tại sao đi bất cứ nơi đâu, nhà hàng, hay khu vui chơi, những bậc cha mẹ người Pháp luôn được thảnh thơi, ngồi cà phê tán gẫu trong khi con cái họ ngoan ngoãn ngồi chơi một chỗ?
Trong bữa ăn, hầu hết những đứa trẻ Mỹ mà tôi gặp đều có một chế độ ăn riêng dành cho em bé hoặc chỉ một món ưa thích của chúng. Còn đối với lũ trẻ Pháp, chúng ăn bất kỳ những thứ gì mà người lớn đưa và cũng chẳng bao giờ có hành vi ném thức ăn của mình đi. Ngoại trừ một khoảng thời gian cố định vào buổi chiều, trẻ em Pháp cũng không mấy khi đòi ăn vặt.
Từ tình cảnh khốn khổ của riêng mình, tôi nhận ra lũ trẻ ở đất nước hình lục lăng này ngoan hơn con chúng tôi rất nhiều. Liệu chúng có bị dụ dỗ hay đe dọa? Chúng có phải gánh chịu một triết lý lạc hậu hay những biện pháp kỷ luật thép từ cha mẹ không? Hay phải chăng, những đứa trẻ đó đã ngoan hơn con chúng tôi từ ngay trong gen di truyền?.
Và câu hỏi quan trọng nhất là liệu tôi có thể thay đổi cách dạy dỗ con cái của mình để nhận được kết quả tương tự như vậy?
Sau kỳ nghỉ thất bại thảm hại, tôi đã quyết định sẽ phải tìm ra câu trả lời!
Mẹ Pháp dạy con ‘hoãn sung sướng lại’
Kỹ năng đầu tiên mà mẹ Pháp dạy các các con mình đó chính là phải biết cách chờ đợi.
Bài học “đội gạt tàn”
Theo Pamela, các bà mẹ Mỹ thường có xu
hướng vội vã đáp ứng những yêu cầu của con cái họ. Hoặc nếu không, chỉ
chỉ cần lũ trẻ giở chiêu thức muôn thuở của chúng là hét toáng lên, khóc
lóc, ăn vạ là thì cuối cùng người lớn cũng phải nhanh chóng đầu hàng.
Nhưng các bà mẹ Pháp không như vậy. Họ nghĩ rằng, trẻ con chưa đủ nhận thức để biết những gì chúng muốn có thật sự cần thiết hay không. Vậy thì tại sao người lớn lại phải đáp ứng những đòi hỏi mà đôi khi chúng ta biết là rất vô lý đó?.
Hơn thế nữa, một trong những bài học đầu tiên mà người Pháp muốn dạy cho con cái họ, đó là phải biết chờ đợi.
Đây được coi là chìa khóa quan trọng nhất trong phương pháp dạy con của các bà mẹ Pháp. Bài học này được áp dụng từ ngay khi con họ mới chào đời. Một khi đứa trẻ đã được đăt xuống nôi để ngủ, nếu chúng tỉnh giấc và quấy khóc, bố mẹ chúng sẽ không bao giờ bế lên và ru lần thứ hai.
Nhưng các bà mẹ Pháp không như vậy. Họ nghĩ rằng, trẻ con chưa đủ nhận thức để biết những gì chúng muốn có thật sự cần thiết hay không. Vậy thì tại sao người lớn lại phải đáp ứng những đòi hỏi mà đôi khi chúng ta biết là rất vô lý đó?.
Hơn thế nữa, một trong những bài học đầu tiên mà người Pháp muốn dạy cho con cái họ, đó là phải biết chờ đợi.
Đây được coi là chìa khóa quan trọng nhất trong phương pháp dạy con của các bà mẹ Pháp. Bài học này được áp dụng từ ngay khi con họ mới chào đời. Một khi đứa trẻ đã được đăt xuống nôi để ngủ, nếu chúng tỉnh giấc và quấy khóc, bố mẹ chúng sẽ không bao giờ bế lên và ru lần thứ hai.
Các bà mẹ Pháp không vội vã đáp ứng yêu cầu của con. (Ảnh minh họa).
Họ làm như vậy để những đứa bé học được
cách tự ngủ lại. Đấy là lí do mà hầu hết những trẻ sơ sinh ở độ tuổi từ
hai đến ba tháng trở lên mà Pamela được biết đến trong những gia đình
người Pháp đều ngoan ngoãn ngủ suốt đêm.
Về mặt ăn uống cũng vậy, mẹ Pháp quy định rõ với các con mình rằng chỉ được ăn ba bữa chính và một bữa ăn nhẹ vào những thời cố định trong ngày. Bởi vậy, trong khi những đứa trẻ Mỹ suốt ngày đòi ăn vặt thì trẻ con Pháp luôn chờ đến bữa mới ăn.
Điều đó giải thích vì sao Pamela chứng kiến những đứa trẻ tầm tuổi con gái cô luôn ngồi kiên nhẫn trên bàn ăn, đợi từng món được dọn ra, trong khi con cô thì không thể ngồi im đến một phút.
Thậm chí, để cho bọn trẻ học được cách chờ đợi và rèn luyện tính nhẫn nại, nhiều gia đình Pháp còn áp dụng bài học hết sức cứng rắn và nghiêm ngặt. Đó là bắt con cái họ phải đội gàn tàn thuốc trên đầu một giờ mỗi ngày.
Bài kiểm tra kẹo ngọt
Delphine, một người bạn Pháp của Pamela nói rằng, cô chưa bao giờ vạch ra các phương thức cụ thể để dạy các con mình học cách chờ đợi. Tuy nhiên, chính những nguyên tắc trong cuộc sống hàng ngày mà cô yêu cầu lũ trẻ phải tuân theo đã giúp chúng học được bài học đó.
Delphine kể một ví dụ đơn giản là thỉnh thoảng cô mua kẹo cho con gái mình, Pauline. Thế nhưng, Pauline sẽ không được phép ăn những chiếc kẹo đó cho đến đúng bữa ăn nhẹ được quy định trong ngày là khoảng bốn giờ chiều.
Mặc dù điều đó có nghĩa là, đôi khi con bé sẽ phải đợi rất nhiều giờ liền. Và chỉ cần như vậy, Delphine nghĩ rằng mình đã dạy được con cách làm thế nào để... hoãn cái sự sung sướng đó lại.
Về mặt ăn uống cũng vậy, mẹ Pháp quy định rõ với các con mình rằng chỉ được ăn ba bữa chính và một bữa ăn nhẹ vào những thời cố định trong ngày. Bởi vậy, trong khi những đứa trẻ Mỹ suốt ngày đòi ăn vặt thì trẻ con Pháp luôn chờ đến bữa mới ăn.
Điều đó giải thích vì sao Pamela chứng kiến những đứa trẻ tầm tuổi con gái cô luôn ngồi kiên nhẫn trên bàn ăn, đợi từng món được dọn ra, trong khi con cô thì không thể ngồi im đến một phút.
Thậm chí, để cho bọn trẻ học được cách chờ đợi và rèn luyện tính nhẫn nại, nhiều gia đình Pháp còn áp dụng bài học hết sức cứng rắn và nghiêm ngặt. Đó là bắt con cái họ phải đội gàn tàn thuốc trên đầu một giờ mỗi ngày.
Bài kiểm tra kẹo ngọt
Delphine, một người bạn Pháp của Pamela nói rằng, cô chưa bao giờ vạch ra các phương thức cụ thể để dạy các con mình học cách chờ đợi. Tuy nhiên, chính những nguyên tắc trong cuộc sống hàng ngày mà cô yêu cầu lũ trẻ phải tuân theo đã giúp chúng học được bài học đó.
Delphine kể một ví dụ đơn giản là thỉnh thoảng cô mua kẹo cho con gái mình, Pauline. Thế nhưng, Pauline sẽ không được phép ăn những chiếc kẹo đó cho đến đúng bữa ăn nhẹ được quy định trong ngày là khoảng bốn giờ chiều.
Mặc dù điều đó có nghĩa là, đôi khi con bé sẽ phải đợi rất nhiều giờ liền. Và chỉ cần như vậy, Delphine nghĩ rằng mình đã dạy được con cách làm thế nào để... hoãn cái sự sung sướng đó lại.
Ảnh minh họa
Trong khi Pamela và Delphine vẫn đang
mải câu chuyện thì cô bé Pauline chạy tới, cố gắng ngắt lời mẹ để nói
điều gì đó. Pamela thấy cô bạn mình quay sang nói với con gái: "Hãy đợi
chỉ hai phút nữa thôi, bé con của mẹ. Mẹ đang nói chuyện mà".
Pamela đã bị ấn tượng bởi cách nói vừa thể hiện sự ôn tồn, lịch sự, lại vừa cứng rắn của Delphine. Thậm chí, nó vẫn hàm chứa sự ngọt ngào và cả sự tin tưởng gần như là chắc chắn rằng con gái cô sẽ nghe lời và chấp nhận chờ đợi một cách đương nhiên.
Delphine cũng chia sẻ rằng cô luôn chú ý dạy con cách tự chơi một mình. Bởi điều đó sẽ giúp chúng học được cách tự làm cho mình cảm thấy hạnh phúc, mà không phải chờ đợi, hay đỏi hỏi từ bố mẹ.
Để đánh giá về khả năng chờ đợi của trẻ, từ cuối những năm 60, giáo sư tâm lý học Mischel đã làm một thí nghiệm nổi tiếng mang tên "bài kiểm tra kẹo ngọt". Ông đưa một đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi vào phòng, nơi có một viên kẹo dẻo đặt trên bàn.
Sau đó, ông nói với đứa trẻ rằng ông sẽ ra ngoài một lát, nếu trong thời gian này, đứa trẻ không ăn viên kẹo này thì khi quay lại, ông sẽ thưởng nó thêm hai viên nữa. Còn nếu nó ăn ngay cái trên bàn, thì nó sẽ chỉ được ăn duy nhất chiếc đó thôi.
Kết quả cho thấy, hầu hết những đứa trẻ chỉ đợi được khoảng ba mươi giây. Và trong ba đứa thì mới có một đứa đợi được suốt mười lăm phút người lớn ra ngoài. Và thủ thuật để chúng vượt qua cám dỗ là tự làm xao lãng mình khỏi viên kẹo trên bàn.
Đến giữa những năm 80, ông Mischel và các đồng nghiệp còn phát hiện thêm rằng những người có khả năng chờ đợi và trì hoãn sự ham muốn thường có khả năng tập trung tốt hơn, lý trí hơn và không có xu hướng bị thất vọng hay suy sụp mỗi khi bị áp lực, stress.
Ông Mischel chưa làm thí nghiệm này ở Pháp, tuy nhiên, sau một thời gian dài quan sát lũ trẻ ở đây, ông đã rất ngạc nhiên về sự khác biệt giữa trẻ Mỹ và trẻ Pháp.
Phải chăng, nhưng phương thức mà các bậc phụ huynh Pháp đang thực hiện là dạy bọn trẻ kìm hãm sự sung sướng lại đã giúp chúng luôn giữ được sự điềm tĩnh và có sức bật hơn (khả năng phục hồi nhanh về tinh thần, không hay chán nản). Trong khi đó, khả năng kìm chế của trẻ Mỹ ngày càng trở nên khó khăn. Chúng luôn muốn được đáp ứng ngay và nếu không có được, thường rất dễ bị suy sụp, stress.
Pamela đã bị ấn tượng bởi cách nói vừa thể hiện sự ôn tồn, lịch sự, lại vừa cứng rắn của Delphine. Thậm chí, nó vẫn hàm chứa sự ngọt ngào và cả sự tin tưởng gần như là chắc chắn rằng con gái cô sẽ nghe lời và chấp nhận chờ đợi một cách đương nhiên.
Delphine cũng chia sẻ rằng cô luôn chú ý dạy con cách tự chơi một mình. Bởi điều đó sẽ giúp chúng học được cách tự làm cho mình cảm thấy hạnh phúc, mà không phải chờ đợi, hay đỏi hỏi từ bố mẹ.
Để đánh giá về khả năng chờ đợi của trẻ, từ cuối những năm 60, giáo sư tâm lý học Mischel đã làm một thí nghiệm nổi tiếng mang tên "bài kiểm tra kẹo ngọt". Ông đưa một đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi vào phòng, nơi có một viên kẹo dẻo đặt trên bàn.
Sau đó, ông nói với đứa trẻ rằng ông sẽ ra ngoài một lát, nếu trong thời gian này, đứa trẻ không ăn viên kẹo này thì khi quay lại, ông sẽ thưởng nó thêm hai viên nữa. Còn nếu nó ăn ngay cái trên bàn, thì nó sẽ chỉ được ăn duy nhất chiếc đó thôi.
Kết quả cho thấy, hầu hết những đứa trẻ chỉ đợi được khoảng ba mươi giây. Và trong ba đứa thì mới có một đứa đợi được suốt mười lăm phút người lớn ra ngoài. Và thủ thuật để chúng vượt qua cám dỗ là tự làm xao lãng mình khỏi viên kẹo trên bàn.
Đến giữa những năm 80, ông Mischel và các đồng nghiệp còn phát hiện thêm rằng những người có khả năng chờ đợi và trì hoãn sự ham muốn thường có khả năng tập trung tốt hơn, lý trí hơn và không có xu hướng bị thất vọng hay suy sụp mỗi khi bị áp lực, stress.
Ông Mischel chưa làm thí nghiệm này ở Pháp, tuy nhiên, sau một thời gian dài quan sát lũ trẻ ở đây, ông đã rất ngạc nhiên về sự khác biệt giữa trẻ Mỹ và trẻ Pháp.
Phải chăng, nhưng phương thức mà các bậc phụ huynh Pháp đang thực hiện là dạy bọn trẻ kìm hãm sự sung sướng lại đã giúp chúng luôn giữ được sự điềm tĩnh và có sức bật hơn (khả năng phục hồi nhanh về tinh thần, không hay chán nản). Trong khi đó, khả năng kìm chế của trẻ Mỹ ngày càng trở nên khó khăn. Chúng luôn muốn được đáp ứng ngay và nếu không có được, thường rất dễ bị suy sụp, stress.
Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012
Viết tắt
http://sgtt.vn/Khoa-giao/157970/Hai-cau-chuyen-viet-tat.html
Viết tắt là một cách viết giản lược, bỏ bớt một số chữ
sao cho từ (ngữ) được ngắn gọn hơn. Viết tắt (và nói tắt) là một nhu cầu
bình thường với mọi ngôn ngữ nhằm đơn giản hoá và tiết kiệm ngôn từ. Xu
hướng này ngày càng phổ biến và đắc dụng trong các văn bản nói chung.
Tuy nhiên, viết tắt sao cho phải, cho hợp lý là vấn đề cần bàn dưới góc
độ ngôn ngữ và văn hoá.
Chuyện thứ nhất: GS VS là... giáo sư vệ sinh?
Trên tờ Nghề báo (hội Nhà báo TP.HCM) số 103 + 104,
5.2011, trong bài MC truyền hình sau những sự cố, tác giả đã kể một sự
cố “điếng người”. Đó là khi giới thiệu đại biểu trong một cuộc họp quan
trọng, thay vì xướng danh “trợ lý tổng bí thư” thì người dẫn chương
trình nọ lại dõng dạc giới thiệu là “trợ lý tổng biên tập”! Nguyên do là
người cung cấp thông tin cho MC trước giờ khai mạc đã viết tắt mấy chữ
TBT để MC phải suy đoán theo thói quen thường gặp (tổ hợp TBT dùng chỉ
“tổng biên tập” là chủ yếu trong giao tiếp, nó hoàn toàn hợp lý trong
một cuộc gặp mặt lãnh đạo các cơ quan báo chí). Trong thực tế, có không
ít những trường hợp viết tắt dẫn đến dở khóc dở cười như thế, như NT
(nhạc trưởng) được giới thiệu là “nhà thơ”, NS (nhạc sĩ) là “nghệ sĩ”,
CN (cử nhân) là “công nhân”, ĐC (địa chỉ) là “đồng chí”, VN (văn nghệ)
là “Việt Nam”, NLĐ (người lao động) là “nhà lãnh đạo”, QC (quảng cáo) là
“quần chúng”, v.v.
Đây là những lỗi mang tính “kỹ thuật” bởi trong nhiều
tình huống người đọc chỉ còn cách suy luận chủ quan. MC đã vào cuộc,
hình đã lên sóng, không thể dừng lại hoặc chạy đi hỏi cho ra lẽ được…
Thường thì người ta dựa vào tần số xuất hiện được coi là phổ biến của tổ
hợp chữ tắt đó để phỏng đoán. TS có thể là từ viết tắt thay cho tiến
sĩ, thí sinh, toà soạn, tập sự… nhưng có lẽ số người dùng TS để chỉ
“tiến sĩ” là nhiều hơn, do đó có ưu thế cho suy luận hơn. Cố giáo sư Vũ
Tuyên Hoàng, nguyên chủ tịch Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt
Nam đã yêu cầu các báo (cụ thể là bản tin Liên hiệp hội) không viết tắt
tổ hợp chức danh của ông “Giáo sư viện sĩ” thành “GS VS” bởi ông cho
rằng “Nhân dân không mấy ai biết đến từ viện sĩ và họ sẽ đọc hai chữ VS
này thành “vệ sinh” ngay!”
Chuyện thứ hai: Prof. hay Professor?
|
Chuyện viết tắt có hai vấn đề cần quan tâm:
phải viết sao cho hợp lý, không gây cản trở trong giao tiếp (như mơ hồ,
hiểu sai, không suy luận được); và phù hợp với thuần phong mỹ tục của
mỗi dân tộc.
|
Khi làm mục lục và tóm tắt bản tiếng Anh cho tờ tạp chí
Từ điển học và Bách khoa thư số 3 (5.2011), chúng tôi phải dịch các bài
cho chuyên mục đột xuất Tưởng nhớ GS Nguyễn Tài Cẩn (vừa mất tháng
2.2011). Trong các tít bài về ông, biên tập viên đều viết “Prof. Nguyễn
Tài Cẩn (Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn)”. Khi chuẩn bị đưa in thì học giả Hồ
Hải Thuỵ (người chịu trách nhiệm hiệu đính tiếng Anh) yêu cầu phải viết
lại cho đầy đủ: “Professor…” Ông nói là, ở các nước phương Tây, trong
những văn phong trang trọng, nhất là khi nói về các nhân vật cần tôn
kính, hay những người đã khuất, người ta tối kỵ dùng chữ tắt. Pre.,
Pres. (tổng thống, chủ tịch…), Pr., Prof. (giáo sư), Dr (tiến sĩ)… là
cách viết tắt quá thông dụng của tiếng Anh, nhưng trong nhiều trường
hợp, văn hoá giao tiếp không chấp nhận cách nói tắt và viết tắt. Tôi
giật mình ngẫm lại, báo chí ta đã không ít lần viết tắt các từ: TBT
(Tổng bí thư), TT (Thủ tướng), CT QH (Chủ tịch Quốc hội) ở ngay tiêu đề
các văn bản trang trọng. Không ít các bài văn học sinh đã tuỳ tiện viết
tắt các nhân vật lịch sử, các lãnh tụ của Đảng và Nhà nước: LTK (Lý
Thường Kiệt), THĐ (Trần Hưng Đạo), PVĐ (Phạm Văn Đồng) ...
Như vậy, chuyện viết tắt có hai vấn đề cần quan tâm:
phải viết sao cho hợp lý, không gây cản trở trong giao tiếp (như mơ hồ,
hiểu sai, không suy luận được); và phù hợp với thuần phong mỹ tục của
mỗi dân tộc. Một vấn đề đơn giản tưởng chỉ là kỹ năng đơn thuần về tạo
dựng văn bản hoá ra lại còn liên quan cả đến văn hoá giao tiếp.
PGS.TS Phạm Văn Tình
Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012
"giáo dục rất đơn giản'"
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/dien-dan/58407/phan-hoi-bai--anh-manh-a--giao-duc-rat-don-gian-.html
- Nhân đọc bài báo "Anh
Mạnh ạ, giáo dục rất đơn giản" của tác giả Nguyễn Hường, tôi xin góp
vài ý kiến. Tôi là một giáo viên trẻ. Tuy chỉ mới trong ngành được 3 năm nhưng
đã thấy quá nhiều tiêu cực, bất cập.
Chỉ nói trong phạm vi 1 trường chuẩn quốc gia nơi tôi đang công tác thôi
nhưng có lẽ cũng là 1 phần trong sự "suy tàn" của giáo dục hiện nay. Vận động "2
không" rồi "4 không" tất cả hoàn toàn là hình thức...
Trong một cuộc họp trước kì thi "sếp" có dặn dò rất kĩ "các thầy cô phải
coi thi thật sự nghiêm túc, để học sinh (HS) tạo nề nếp trong phòng thi. Còn
chuyện thầy cô chấm thi thế nào thì tôi không dám can thiệp vào...". Ý của
sếp là nhắc nhở cái chỉ tiêu 97% học sinh trên trung bình của trường.
Trường tôi ở một vùng dân tộc Đồng bằng sông Cửu Long. Chắc thầy cô cũng biết
các em dân tộc khơme học rất yếu, một lớp khoảng 3-5 em khơme thì những em HS
yếu thì rơi vào những em này. Mà số HS người dân tộc Khơme chiếm hơn 85% thì có
thể hình dung ra được sức học của HS toàn trường rồi.
Năm nào, chúng tôi cũng phải gánh chỉ tiêu toàn trên 95% HS trên trung bình.
Bởi vậy, ngoài nghề chính là giảng dạy chúng tôi còn kiêm luôn nghề "cấy tay".
Ngoài ra, nghề giáo viên bây giờ dường như không còn được coi trọng như lúc
trước. HS bây giờ rất vô lễ với giáo viên, kể cả phụ huynh cũng vậy, nhiều lúc
giận nóng cả mặt mày nhưng cũng phải ráng tự kìm chế vì biết mình không làm được
gì đâu, cuối năm dù học hay không học thì các "phần tử" đó cũng lên lớp đều đều
như ai.
Một kinh nghiệm mà chúng tôi rút ra khi đi dạy mà nếu "bỏ nhỏ" cho HS biết
thì chắc ngành giáo dục sẽ nguy đó là đứa nào không học thì sẽ được lên lớp thậm
chí thành tích có thể cao hơn đứa đi học đều, nói chỗ này chắc chỉ người nào
cùng ngành mới hiểu.
Đi dạy được 3 năm kinh nghiệm giảng dạy tiếp thu cũng khá, nhưng kinh nghiệm
đối phó với HS với các chỉ tiêu, chỉ thị, thành tích từ cấp trên còn gấp nhiều
lần khiến tôi cảm thấy chai sạn cảm xúc từ một cái nghề được coi là "nghề cao
quí nhất trong những nghề cao quí".
Dĩ nhiên trong bài viết này tôi chắc chắn không để tên thật hay biệt danh
mình hay dùng khi bình luận trên báo rồi, tôi đâu muốn chuốc hoạ vào thân đâu chứ, cẩn
đắc vô ái này mà.
Cuối cùng tôi chỉ mong các "sếp" cấp trên hãy thẳng thắn nhìn
vào sự thật, hãy cho chúng tôi dạy thật, cho HS học thật, đừng bắt chúng tôi dạy
và học theo các con số của các "sếp" đưa ra nữa.
Chúng ta biết HS yếu nhưng không biết yếu chổ nào, yếu đến mức nào thì làm
sao chúng ta giúp cho các em tiến bộ. Nếu HS của chúng tôi yếu hãy cho chúng tôi
nhận trách nhiệm, để từ đó chúng tôi thay đồi để giúp HS mình thay đổi. Chẳng
thà chịu lùi vài bước để nhìn lại mình,còn hơn là cứ bước vô hồn mà không biết
mình đi tới đâu.
- Bạn đọc Karo Pi
Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012
LỜI CUỐI
.
Trong cuộc sống, Đôi khi ta phải biết nhìn xuống để thông cảm cùng người khác. Không nên lúc nào cũng nhìn lên để oán đời và thù hằn số phận.
Năm thứ hai trường nữ hộ sinh, lớp tôi phải làm bài kiểm tra. Các câu hỏi không có gì là khó, duy câu cuối cùng làm tôi bật ngửa: “Chị cho biết tên của bà lao công trong trường ?”.
Kỳ cục!
Bà lao công có liên quan gì tới chuyện đỡ đẻ và chăm sóc sản phụ? Ngày nào mà tôi chẳng gặp bà: Bà già lắm, mặt nhăn nheo khắc khổ, hầu như suốt ngày chỉ cắm cúi lau quét nhà. Nhiều khi vừa đi vứa tán chuyện ở hành lang, chúng tôi không thèm để ý đến bà lão đang còng lưng lau dọn. Thấy bà né sang bên, lòng tôi có lần cũng thấy hơi ân hận. Một lần, một bạn vội quá vấp té, đổ cả ly nước, bà lắp bắp: “các cô vội, cứ làm việc của mình đi. Đây là việc của già mà!”.
Chỉ có thế thôi thì làm sao tôi biết họ và tên của bà? Mà có biết cũng chẳng để làm gì. Tôi
không trả lời câu hỏi ấy và tự nghĩ miễn là mình trả lời xuất sắc những
câu hỏi liên quan tới chuyên môn… là không có gì đáng trách.
Giáo sư nói khi trả lại bài,
“Hầu hết các em đều làm bài được. Nhưng tôi e, khi tốt nghiệp, sẽ toàn là các “người máy” ra trường thôi. Đó là một thảm họa!”
Chúng tôi xôn xao, không hiểu thầy muốn nói gì.
Thầy tiếp: “Nghề của các em là… chăm sóc, giúp đỡ những sản phụ trong giờ phút đau đớn và cũng là hạnh phúc nhất đời họ. Các em là thiên thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng là nỗi đau của các em. Nghề
này cần những con người nhạy cảm, biết quan tâm, nâng đỡ mọi người… cho
dù những kẻ được nâng đỡ ấy có là các mệnh phụ, ngôi sao hay chỉ là một
bà quét rác…”.
Thầy thêm: “Một bà lão cần mẫn phục vụ các em năm này qua năm khác, mà các em cũng không thèm biết tên, hoàn cảnh của bà… Đây là một điều đáng để cho các em suy nghĩ. Vì thế, thầy cho rằng toàn bộ số bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt yêu cầu”.
Một bài học nhớ đời đối với tôi
Còn bạn,
Có bao giờ bạn đã quan tâm đến người khác không? Cho dù họ là những người đang sống “dưới bậc” của bạn? Nếu chưa, tôi nghĩ bạn hãy bắt đầu cũng chưa muộn mà.
Sưu tầm
Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011
một bài văn cảm động
.
Khi thầy chép xong lá thư vỏn vẹn có 45 chữ, quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất. Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp bị cười cợt, chưa kể sau đó còn có nhiều giai thoại.
Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là “Hãy kể lại một kỷ niệm sâu sắc của em”, thầy nói lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu.
Khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người, nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm, nhưng không được.
Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Tuy nhiên, dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay lớp trưởng. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích.
Cường thường có những câu văn kiểu như “Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa”... Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn... Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê “Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn” thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê “Quá lan man dông dài!”. Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng, nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của bạn đỏ ửng.
Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội. Nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động.
Giọng thầy trầm trầm: “Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm, nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết...”.
Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.
“Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con”.
Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.
http://nguoimientay.info/diendan/showthread.php?t=9355#ixzz1gpMFjA9h
Khi thầy chép xong lá thư vỏn vẹn có 45 chữ, quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
*********
Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất. Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp bị cười cợt, chưa kể sau đó còn có nhiều giai thoại.
Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là “Hãy kể lại một kỷ niệm sâu sắc của em”, thầy nói lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu.
Khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người, nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm, nhưng không được.
Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Tuy nhiên, dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay lớp trưởng. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích.
Cường thường có những câu văn kiểu như “Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa”... Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn... Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê “Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn” thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê “Quá lan man dông dài!”. Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng, nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của bạn đỏ ửng.
Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội. Nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động.
Giọng thầy trầm trầm: “Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm, nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết...”.
Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.
“Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con”.
Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.
Theo Afamily
http://nguoimientay.info/diendan/showthread.php?t=9355#ixzz1gpMFjA9h
Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011
Gấu trắng Bắc Cực ăn thịt đồng loại ? ? ?
http://bocau.net/blog/chuyenvuichuyenladoday/9886-sung-so-gau-trang-bac-cuc-an-thit-dong-loai.html
.
Những bức ảnh mới được đăng tải trên báo chí Anh đã làm không ít người choáng váng khi chứng kiến cảnh Gấu Bắc Cực ăn thịt đồng loại của mình - cho dù đó chỉ là một chú gấu con. Trong những bức ảnh gây sốc này, một con gấu Bắc Cực trưởng thành đang kéo lê xác một gấu con trên băng với những vệt máu loang lổ. Đó là hình ảnh mà phóng viên Jenny Ross chụp lại được tại Olgastretet, một vùng hồ băng ở quần đảo Svalbard.
Thông thường gấu Bắc Cực đi săn hải cẩu để đáp ứng nhu cầu thực phẩm của mình; nhưng điều bất thường đã xảy ra khi thức ăn trở nên khan hiếm. Chúng đã đến nước phải ăn thịt đồng loại của mình - thậm chí khi đó chỉ là những chú gấu con chưa trưởng thành.
Theo phóng viên Jenny Ross, đây là điều bình thường đối với những loài động vật ăn thịt khi chúng phải chịu đựng đến một giới hạn nào đó. "Tuy nhiên, những vụ việc tương tự đang ngày càng nhiều lên. Đây là hậu quả của việc lũ gấu Bắc Cực bị cô lập lâu ngày trên những tảng băng nhỏ do biến đổi khí hậu." - Bà nói với BBC. Phóng viên này đã kể lại câu chuyện đằng sau những bức ảnh của mình tại Hội nghị mùa thu của Hiệp hội Địa -Vật lý 2011, nơi các khoa học giới thiệu những gì mình đạt được sau 1 năm nghiên cứu. Bà cùng với đồng tác giả là Tiến sĩ nghiên cứu ảnh hưởng của môi trường đối với gấu Bắc Cực người Canada Ian Stirling đã có báo cáo kể về những vụ giết chết đồng loại của gấu Bắc Cực trong tháng 7/2010.
Ross đã tiếp cận chú gấu bằng một chiếc xuồng. Qua ống kính tele viễn vọng của mình, bà phát hiện 1 chú gấu trưởng thành đang tha con mồi đã chết. Chỉ khi đến gần, bà mới sửng sốt nhận ra đó là xác của một chú gấu con.
Cách mà gấu trưởng thành tấn công gấu con giống như cách chúng sử dụng khi săn hải cẩu - đó là cắn thẳng vào đầu.
Nữ nhà báo kể lại, khi phát hiện ra có người, con gấu trưởng thành đã đứng khựng lại và thẳng người. Đó là cách chúng dùng để khẳng định con mồi đang dưới chân là của chúng. Ngay sau đó, nó đã dùng bộ hàm khỏe mạnh của mình để lôi xác gấu con đi xa. Ross dự đoán trong khu vực này còn có 1 chú gấu nữa nhưng đã bị chết và có thể là mẹ của chú gấu con trong ảnh. Địa điểm mà Ross thực hiện bộ ảnh của mình thường xuyên được phủ kín băng trong nhiều năm liền. Tuy nhiên thời gian gần đây, do hậu quả của việc Trái đất ấm dần lên, băng đang tan và xuất hiện những tảng băng bé hơn gây cản trở trong việc săn mồi của gấu.
Khó khăn trong việc săn hải cẩu đã ép gấu Bắc Cực đi tìm kiếm nguồn thức ăn khác. Những con chim biển và trứng của chúng cũng đã trở thành thức ăn cho gấu.
Nhưng thời gian gần đây thì ngày càng nhiều hơn những vụ gấu Bắc Cực tấn công đồng loại mình.
Tùng Đinh
.
Những bức ảnh mới được đăng tải trên báo chí Anh đã làm không ít người choáng váng khi chứng kiến cảnh Gấu Bắc Cực ăn thịt đồng loại của mình - cho dù đó chỉ là một chú gấu con. Trong những bức ảnh gây sốc này, một con gấu Bắc Cực trưởng thành đang kéo lê xác một gấu con trên băng với những vệt máu loang lổ. Đó là hình ảnh mà phóng viên Jenny Ross chụp lại được tại Olgastretet, một vùng hồ băng ở quần đảo Svalbard.
Thông thường gấu Bắc Cực đi săn hải cẩu để đáp ứng nhu cầu thực phẩm của mình; nhưng điều bất thường đã xảy ra khi thức ăn trở nên khan hiếm. Chúng đã đến nước phải ăn thịt đồng loại của mình - thậm chí khi đó chỉ là những chú gấu con chưa trưởng thành.
| Hành vi ăn thịt đồng loại của gấu trắng Bắc Cực đã khiến nhiều người bàng hoàng sửng sốt |
Theo phóng viên Jenny Ross, đây là điều bình thường đối với những loài động vật ăn thịt khi chúng phải chịu đựng đến một giới hạn nào đó. "Tuy nhiên, những vụ việc tương tự đang ngày càng nhiều lên. Đây là hậu quả của việc lũ gấu Bắc Cực bị cô lập lâu ngày trên những tảng băng nhỏ do biến đổi khí hậu." - Bà nói với BBC. Phóng viên này đã kể lại câu chuyện đằng sau những bức ảnh của mình tại Hội nghị mùa thu của Hiệp hội Địa -Vật lý 2011, nơi các khoa học giới thiệu những gì mình đạt được sau 1 năm nghiên cứu. Bà cùng với đồng tác giả là Tiến sĩ nghiên cứu ảnh hưởng của môi trường đối với gấu Bắc Cực người Canada Ian Stirling đã có báo cáo kể về những vụ giết chết đồng loại của gấu Bắc Cực trong tháng 7/2010.
| Gấu Bắc Cực trưởng thành kéo lê xác gấu con vừa bị giết. |
Ross đã tiếp cận chú gấu bằng một chiếc xuồng. Qua ống kính tele viễn vọng của mình, bà phát hiện 1 chú gấu trưởng thành đang tha con mồi đã chết. Chỉ khi đến gần, bà mới sửng sốt nhận ra đó là xác của một chú gấu con.
Cách mà gấu trưởng thành tấn công gấu con giống như cách chúng sử dụng khi săn hải cẩu - đó là cắn thẳng vào đầu.
| Ross cho biết con gấu trưởng thành đã thủ thế khi cô xuất hiện và kéo xác gấu con sang tảng băng khác để tiếp tục thưởng thức. |
Nữ nhà báo kể lại, khi phát hiện ra có người, con gấu trưởng thành đã đứng khựng lại và thẳng người. Đó là cách chúng dùng để khẳng định con mồi đang dưới chân là của chúng. Ngay sau đó, nó đã dùng bộ hàm khỏe mạnh của mình để lôi xác gấu con đi xa. Ross dự đoán trong khu vực này còn có 1 chú gấu nữa nhưng đã bị chết và có thể là mẹ của chú gấu con trong ảnh. Địa điểm mà Ross thực hiện bộ ảnh của mình thường xuyên được phủ kín băng trong nhiều năm liền. Tuy nhiên thời gian gần đây, do hậu quả của việc Trái đất ấm dần lên, băng đang tan và xuất hiện những tảng băng bé hơn gây cản trở trong việc săn mồi của gấu.
Khó khăn trong việc săn hải cẩu đã ép gấu Bắc Cực đi tìm kiếm nguồn thức ăn khác. Những con chim biển và trứng của chúng cũng đã trở thành thức ăn cho gấu.
Nhưng thời gian gần đây thì ngày càng nhiều hơn những vụ gấu Bắc Cực tấn công đồng loại mình.
| Gấu trưởng thành đứng lên như khẳng định chủ quyền con mồi mới săn được. |
| Khi chiếc thuyền tiếp cận, con gấu lớn đã kéo xác gấu con đi xa. |
| Ảnh hưởng của môi trường đã thay đổi tập quán sinh hoạt của động vật một cách đáng kể |
| Hành vi ăn thịt đồng loại càng ngày nhiều hơn do khó khăn trong tìm kiếm thức ăn tự nhiên. |
Tùng Đinh
Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011
Cái giá của sự chiều con
http://vn.news.yahoo.com/c%C3%A1i-gi%C3%A1-c%E1%BB%A7a-s%E1%BB%B1-chi%E1%BB%81u-con-054900348.html
Điều này cũng sẽ khiến những đứa trẻ con một khi lớn lên thường không có tính tự lập, yếu ớt và thiếu tin tưởng ở bản thân, thậm chí có trẻ còn có tính ích kỷ, ỷ lại.
Được chiều từ bé, muốn gì được nấy nên cu cậu được thể... lấn lướt. Mới học lớp 5 nhưng cu Bin - con anh Tuấn đã được bố mẹ sắm cho một cái laptop mi-ni để... chơi game! Trong phòng cu Bin có rất nhiều món đồ chơi cao cấp: xe hơi, máy bay điều khiển từ xa,,, Hỏi sao lại sắm cho con những thứ đắt tiền như thế, anh phân trần nhà chỉ có một đứa con, lại là cháu đích tôn của cả dòng họ, tiếc gì mà không mua cho con.
Nhiều gia đình có con một cũng lâm vào cảnh khó xử như anh Tuấn, chị Hương khi cảm thấy con mình càng lớn càng trở nên khó bảo. Đó là do họ quá cưng chiều con ngay từ lúc nhỏ. Việc cha mẹ dồn hết sự quan tâm, yêu thương vào đứa trẻ sẽ khiến trẻ luôn cảm thấy mình là "trung tâm vũ trụ", tạo cho trẻ có thói quen được bao bọc, cung phụng, chiều chuộng. Điều này cũng sẽ khiến những đứa trẻ con một khi lớn lên thường không có tính tự lập, yếu ớt và thiếu tin tưởng ở bản thân, thậm chí có trẻ còn có tính ích kỷ, ỷ lại.
Tuy nhiên, không phải ai là con một cũng như thế. Nhiều người cho biết, tuy là "của quý hiếm" nhưng từ nhỏ, bố mẹ đã dạy cho họ cách sống tự lập, hòa đồng với thế giới bên ngoài, đặc biệt là không quá đề cao vị trí độc tôn của con. Nhờ thế khi bước vào đời, tuy có vấp ngã nhưng họ đủ bản lĩnh để đứng dậy mà không lệ thuộc vào "người lớn".
Điều này cũng sẽ khiến những đứa trẻ con một khi lớn lên thường không có tính tự lập, yếu ớt và thiếu tin tưởng ở bản thân, thậm chí có trẻ còn có tính ích kỷ, ỷ lại.
Tuần trước, gặp Tuấn - nhân viên điện lực, anh than dạo
này dạy con khó quá. Nhà chỉ có mỗi cậu con trai nên vợ chồng anh dồn
hết tình thương cho cu cậu.
Được chiều từ bé, muốn gì được nấy nên cu cậu được thể... lấn lướt. Mới học lớp 5 nhưng cu Bin - con anh Tuấn đã được bố mẹ sắm cho một cái laptop mi-ni để... chơi game! Trong phòng cu Bin có rất nhiều món đồ chơi cao cấp: xe hơi, máy bay điều khiển từ xa,,, Hỏi sao lại sắm cho con những thứ đắt tiền như thế, anh phân trần nhà chỉ có một đứa con, lại là cháu đích tôn của cả dòng họ, tiếc gì mà không mua cho con.
Lên trường, cu
Bin thấy bạn có thứ gì là về đòi bố mẹ mua cho bằng được. Thấy vợ chồng
anh Tuấn chiều con quá mức, bạn bè đặt luôn cho biệt danh "vợ chồng nhà
có điều kiện"! Càng lớn, cu Bin càng đòi hỏi, nếu bố mẹ không đáp ứng,
cu cậu phản ứng bằng cách... tuyệt thực, thế là vợ chồng anh Tuấn lại
cuống cuồng chiều theo ông "vua con". Chưa kể, nhiều khi anh cương quyết
không chiều con thì vợ lại không "hợp tác", thành ra hai vợ chồng lại
bất hòa. Anh than: "Cứ nghĩ nó là con một, con cầu con khẩn nên không
dám la, dám đánh, riết rồi khó dạy bảo được con...".
Còn chị Hương (đường Phan Chu Trinh, Nha Trang) mấy tháng nay rầu rĩ vì
cô con gái tuổi teen dọa bỏ nhà đi bụi, chỉ vì bố mẹ cấm không cho quen
với cậu bạn trai cùng lớp. Vợ chồng chị hiếm muộn, chạy chữa mãi mới
sinh được mụn con. Con gái càng lớn, anh chị càng lo. Cô bé xinh xắn,
thông minh, học giỏi. Ấy vậy mà từ lúc biết "cảm" cậu bạn cùng lớp, bé
My con chị học hành chểnh mảng hẳn. Cô bé xin tiền mẹ nhiều hơn, nói là
đóng tiền học thêm học bớt gì đấy nhưng tình cờ chị phát hiện con nói
dối, cúp học trốn đi uống cà phê với "bạn trai".
"Từ nhỏ đến giờ, vợ chồng tôi chưa hề nói nặng nói nhẹ với con vì cháu
nó cũng ngoan, biết nghe lời. Vậy mà khi tôi nói chuyện với con nên tập
trung học, không được vướng vào chuyện yêu đương, nó đã phản ứng lại,
bảo bố mẹ không được can thiệp vào chuyện riêng của con. Ông xã tôi nói
nặng lời một chút thì cháu... chiến tranh lạnh, thậm chí còn dọa sẽ bỏ
nhà đi bụi. Thật là đến khổ vì con" - chị Hương kể.
Nhiều gia đình có con một cũng lâm vào cảnh khó xử như anh Tuấn, chị Hương khi cảm thấy con mình càng lớn càng trở nên khó bảo. Đó là do họ quá cưng chiều con ngay từ lúc nhỏ. Việc cha mẹ dồn hết sự quan tâm, yêu thương vào đứa trẻ sẽ khiến trẻ luôn cảm thấy mình là "trung tâm vũ trụ", tạo cho trẻ có thói quen được bao bọc, cung phụng, chiều chuộng. Điều này cũng sẽ khiến những đứa trẻ con một khi lớn lên thường không có tính tự lập, yếu ớt và thiếu tin tưởng ở bản thân, thậm chí có trẻ còn có tính ích kỷ, ỷ lại.
Tuy nhiên, không phải ai là con một cũng như thế. Nhiều người cho biết, tuy là "của quý hiếm" nhưng từ nhỏ, bố mẹ đã dạy cho họ cách sống tự lập, hòa đồng với thế giới bên ngoài, đặc biệt là không quá đề cao vị trí độc tôn của con. Nhờ thế khi bước vào đời, tuy có vấp ngã nhưng họ đủ bản lĩnh để đứng dậy mà không lệ thuộc vào "người lớn".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)