Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Tình làng nghĩa xóm

http://dantri.com.vn/c130/s130-528034/tinh-lang-nghia-xom.htm


Nhà ông Luận, ông Ba cách nhau cái hàng rào trồng hoa râm bụt. Đất đai từ thời ông bà để lại có nhiều điều không thống nhất. Hôm ông Luận phá hàng râm bụt làm rào tre, ông Ba đi vắng, ông Luận tự ý lấn qua, ranh giới không như vị trí cũ.

Từ hôm đó, hai nhà ngày nào cũng cãi nhau om xòm, có bao điều xấu xa từ thời "cổ đại" nếu còn nhớ thì tung ra để "nhục mạ" đối phương. Cô Cúc con của ông Luận về làm dâu đã được 3 năm. Ba năm trường mà chưa sinh được mụn cháu nào cho ông Luận. Nhân cơ hội này, cô Me con ông Ba thừa cơ hội chọc vào nỗi đau của người khác: “Lấy chồng ba năm mà không chửa, “điếc” rồi”. Cô Cúc cũng chẳng phải tay vừa: “Ới giời ơi, dù sao bà cũng lấy được chồng. Chứ loại hàng tồn kho, lúc nào cũng nớm nớp như có bom nổ chậm trong nhà”. Vốn cô Me ế chồng đã nhiều năm nay, hơn 30 tuổi mà chẳng có cánh đàn ông nào lui tới.

Cuối cùng cũng nhờ ông trưởng thôn đến giải quyết, ông Luận phải nhượng bộ ông Ba, để cái cột trụ hàng rào về đúng vị trí cũ. Tuy nhiên cuộc đấu khẩu vẫn kéo dài mấy ngày sau vì ông Luận chưa phục, cả con cháu đều ấm ức.

Bữa thằng cháu ông Ba sang nhà chơi với đứa cháu đích tôn ông Luận, hai đứa nhỏ tranh giành đồ chơi của nhau, đánh nhau khóc inh ỏi. Chuyện trẻ con thành chuyện người lớn. Hai ông lại cãi nhau, con cái hai nhà rượt đuổi nhau khắp làng. Lại một lần nữa nhờ ông trưởng thôn nên mọi chuyện mới im xuống, nhưng hai nhà láng giềng vẫn còn "chiến tranh lạnh".

Một thời gian không lâu sau, trận lụt làm cả xã ngập chìm trong nước. Nhà ông Luận và ông Ba cũng bị cô lập. Nước ngâm hơn một ngày. Biết nhà ông Luận đói và đông con cháu, ông Ba đưa sang 5 gói mì tôm cứu đói. Ban đầu sĩ diện không nhận, nhưng sau nhìn mấy đứa cháu đói nên ông Luận nhận. Hết lụt, ông Luận sang nhà ông Ba chơi. Mới đầu còn ngần ngại, sau một tách trà nói chuyện, dường như hai ông tìm được tiếng nói chung.

Cả xóm Cồn ai cũng khen ông Ba biết sống, khéo ứng xử. Đúng là trong lúc hoạn nạn, tình làng nghĩa xóm luôn đặt lên hàng đầu dù trước đó không bằng lòng với nhau.      

Đó là chuyện dưới quê, xa lắc xa lơ. Giờ ở thành phố, hàng xóm cùng khu chung cư, sát vách nhiều năm mà chẳng biết tên, gặp nhau gật đầu nhếch mép cười lấy lệ. Nhà có người ốm chẳng biết gọi ai, gõ cửa hàng xóm nửa đêm không đành. Chợt buồn vui vây quanh. Nhớ tới cái làng cát ở quê có những người hàng xóm “rách việc” mà thèm...


Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Bạn khác bè con ạ !

http://dantri.com.vn/c130/s130-522175/ban-khac-be-con-a.htm


 Bố mẹ khác thế hệ con nhưng chắc không quá lạc hậu để nhìn nhận sự việc và nhận xét về đối nhân xử thế. Nhiều lúc mẹ nhìn đám bạn của con tự hỏi, không biết con ở nơi khác có giống họ không?

Mẹ thừa nhận xã hội hiện đại, các mối quan hệ của con người cũng trở nên rộng rãi hơn, phong phú hơn. Bạn bè con vì thế cũng nhiều hơn rất nhiều thời của bố mẹ. Thời trước bố mẹ chỉ có bạn học ở lớp ở trường, đi xa hơn thì có bạn đồng hương, cùng cơ quan… Nay con có bạn quen qua chat, bạn chuyên đi shopping, bạn ở lớp học chính, lớp học thêm, bạn ở câu lạc bộ, bạn trên diễn đàn, bạn của bạn… Nói chung đủ cả.

Mẹ không cấm con kết bạn nhưng mẹ có cảm giác bạn của con hơi tràn lan, và việc chọn bạn mà chơi của con quả thực hơi dễ dàng. Mỗi lần mẹ nói con đều bảo mẹ cần tôn trọng bạn bè con, nhưng con ạ, “bạn” khác “bè”.

Nhớ cái lần mấy đứa bạn “xanh đỏ” (bố con gọi vậy khi nhìn thấy mái tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ của chúng) của con đến nhà chơi, bố mẹ biết ý lên gác 2 để các con được thoải mái. Từ trên gác mẹ nghe thấy có cậu hỏi: “Chính quyền đầu rồi”, rồi tiếng con trả lời: “ngọa hổ tầng 2”, cậu bạn khác trả lời: “Tốt rồi, vô tư đi”. Bấy giờ mẹ mới hiểu “chính quyền” là chỉ mình. Biết vậy nhưng từ sáng cho đến trưa không có một ai trong đám bạn của con lên  chào hỏi “chính quyền” cho phải phép. Gần trưa có mấy cô gái tới mang theo mấy bịch thức ăn sẵn mua tại siêu thị…rồi hồn nhiên mở ra “đánh chén” mà quên mất mời bố mẹ bạn ra ăn cùng cho phải phép. Thực ra nếu các con có mời bố mẹ cũng đâu có xuống ăn cùng, bố mẹ biết ý để các con thoải mái cơ mà.

Thế là từ sáng đến quá giờ trưa bố mẹ phải giam mình trên gác không dám bước xuống nấu cơm ăn sợ các con hiểu lầm, đành phải ôm bụng chịu đói như tù giam lỏng. Chiều muộn khi các bạn con chuẩn bị ra về, bố định xuống góp ý với các con nhưng mẹ ngăn lại bảo chúng còn trẻ con, mình góp ý với con mình trước đã.

Lại có hôm bạn con đến rủ con đi chơi. Thay vì dắt xe vào nhà và ngồi đợi, các bạn con ngồi trên xe máy nổ xe ầm ầm khắp ngõ nhỏ và gọi với lên. Mẹ ra mở cửa, chẳng được một lời chào tử tế, chỉ một câu cụt lủn: “Cháu đến tìm Nguyên ạ” và vẫn ở tư thế sắp phóng vọt đi đến nơi rồi.

Lại còn chuyện bạn bè con gọi điện tới cứ nghe thấy giọng bố hay giọng mẹ là dập máy đến…bụp. Có hôm bạn con gọi điện đến nhà và để lại lời nhắn thế này: “Bác cho cháu gặp Nguyên eke”, “Nguyên đi học rồi cháu ạ”, “Vậy bác nhắn lại cho Nguyên eke là có Tuấn đại ca và Vinh sike gọi điện tới ạ”. Mẹ nghe mà giật mình, ngôn ngữ của giới trẻ bọn con đúng là thế hệ bố mẹ không theo kịp.

Mẹ để ý thấy đám bạn của con chỉ gặp nhau khi cần chơi bời tụ tập. Còn khi cần học nhóm hay khi khó khăn là tuyệt nhiên chẳng thấy ai. Chơi với nhau lâu nhưng chẳng biết hoàn cảnh gia đình của nhau, bạn bè ốm đau chẳng thấy mặt. Ngoài cái tên gọi bố mẹ cũng chẳng biết cậu bạn này của con học trường nào, ở đâu, bố mẹ ra sao.

Tình bạn chân chính rất đáng quý bởi họ sẵn sàng xuất hiện con khi con gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ. Một người bạn tốt là nơi con có thể chia sẻ mọi nỗi buồn, niềm vui và những khúc mắc trong cuộc sống. Còn đám bạn kia của con thật sự mẹ không muốn gọi là “bạn”, nó gần với nghĩa “bè” hơn. Người xưa đã từng nói: “Hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh thuộc loại người nào”. Mọi người sẽ nhìn vào bạn bè của con mà đánh giá con đó, con ơi. Vì thế mẹ mong con hãy biết “chọn bạn mà chơi” con nhé.



.

Lòng Biết Ơn

Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong cuộc họp chia tay ở một lớp 12 trường chuyên, thầy hiệu phó bước vào, nhắn nhủ những lời cuối cùng với đám học trò yêu quý. Thầy bỗng hỏi: “Các em đã đi cảm ơn hết chưa?”. Lớp học ngơ ngác. Thầy hiệu phó trầm giọng: “Tôi muốn các em trước khi rời khỏi trường, hãy đến cảm ơn những người đã giúp đỡ các em học hành và lớn lên từ ngôi trường này. Từ các chị lao công đến chú giữ xe, từ cô thủ thư đến bác bảo vệ… Tất cả. Họ đã âm thầm đứng bên cạnh các em nhiều năm qua!”. Thầy ra khỏi, một bạn nào đó nói to từ cuối lớp: “Tụi mình sẽ tới gặp các cô các bác ấy như thế nào? Nói gì để bày tỏ lòng biết ơn nhỉ?”. Câu hỏi đơn giản nhưng không có lời đáp. Cuối giờ, mọi người giải tán. Không ai làm như lời thầy dặn, có phải họ không biết cách nói lời giản đơn? 

Đầu đợt hè vừa rồi, N - một bạn học sinh trường Bùi Thị Xuân - “nghỉ chơi” nhỏ bạn thân nhất. Gia đình bạn của N mở một cửa hàng bán hoa và quà lưu niệm. N hăng hái giúp đỡ bạn dọn dẹp, trang trí và tham gia tiếp tân trong buổi lễ khai trương. Mọi việc hoàn tất, nhỏ bạn đưa cho N một phong bì đựng 200 ngàn đồng và phiếu mua đồ được giảm giá ngay tại cửa hàng. Món quà thay cho lời cảm ơn. N từ chối không nhận. Nổ ra cuộc tranh cãi nho nhỏ. Sau đó là giận dỗi. Khi kể cho tôi nghe chuyện này, N rơm rớm: “Giá như bạn ấy đừng nói gì, đừng làm gì, em còn thấy dễ chịu hơn. Em giúp bạn vì tự nhiên, bạn bè với nhau mà. Nhưng cái phong bì và cách cảm ơn em chưa quen được, đã làm hư hết mọi thứ…” Nhìn đôi mắt buồn thiu của N, tôi tự hỏi cô bé 16 tuổi ấy quá nhạy cảm. Hay là tại lòng biết ơn giờ đây được bày tỏ quá thẳng thắn và cụ thể? Cụ thể đến mức đã trở thành “thói quen” được chấp nhận trong quan hệ sống hôm nay? 

Một người bạn thời trung học của tôi có bố hy sinh ở chiến trường Quảng Trị. Mỗi năm, đến ngày Thương binh liệt sĩ 27-7 hay các dịp lễ tết, bạn lại được nhận quà từ ủy ban nhân dân quận. Thiếu cha, mẹ thì có gia đình khác, bạn tôi sống với người bác, vừa làm vừa học. Lớn hơn bạn bè vài tuổi, nhưng sức học của bạn tôi không khá lắm. Đầu năm lớp 12, thầy chủ nhiệm, dạy toán, khuyên bạn đến lớp học thêm ở nhà thầy. Thầy không thu học phí. Chẳng bao giờ thầy nói lý do. Nhưng chúng tôi tự hiểu, thầy thương bạn mồ côi, con liệt sĩ. Hơn hết thảy những bài thơ lời nhạc, hành động của thầy chủ nhiệm khắc vào suy nghĩ của đám học trò chúng tôi ấn tượng về tình thương, về lòng biết ơn với quá khứ, thật giản dị. Và bạn tôi, người đón nhận nó, chưa bao giờ phải thấy tủi thân. 

Cuộc sống tốc độ của ngày hôm nay khiến nhiều hành vi cư xử của giới trẻ thay đổi, khác biệt rất nhiều so với các thế hệ trước. Lời cảm ơn xã giao, dấu hiệu đầu tiên của con người văn minh lịch sự, được nói nhiều hơn. Nhưng lòng biết ơn chân thành và bền lâu ngày một ít đi. Sự đền đáp dần dần được hiểu như một sự “có qua có lại”, bằng vài việc cụ thể, bằng quà cáp. Sau đó không còn vướng bận dây dưa. Nhiều người vội tiếc rẻ ngày xưa tình nghĩa. Thực ra, lời than thở ấy chỉ đúng với một số người trẻ, không phải tất cả. 

Các bạn trẻ hôm nay còn có cách bộc lộ khác. 
Tôi chưa kể về đoạn kết có hậu trong buổi họp chia tay của lớp 12 chuyên đã nhắc ở trên. Các thành viên của lớp khi ấy chưa làm như lời thầy dặn. Bởi các bạn đã thống nhất cùng về lại trường sau kỳ thi, vào ngày khai giảng. Các bạn sẽ nỗ lực hết mình thi đậu đại học. Đến khi ấy, lời cảm ơn thầy cô, và lời cảm ơn những cô chú phục vụ ở ngôi trường thân yêu này chắc chắn sẽ được nói ra tự nhiên hơn, hàm chứa nhiều ý nghĩa lớn hơn. 
Cùng xây đắp cho mục tiêu tương lai, đó cũng chính là nơi hội tụ hai tiếng cảm ơn chân thành nhất của thế hệ chúng mình, phải không bạn?


Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Tảng băng khổng lồ tách khỏi Greenland

http://www.khoahoc.com.vn/doisong/moi-truong/thien-nhien/34778_Tang-bang-khong-lo-tach-khoi-Greenland.aspx


Một khối băng lớn tương đương 4 lần diện tích quận Manhattan của New York đã tách ra khỏi một sông băng ở Greenland và tan chảy, gây sốc cho các nhà khoa học nghiên cứu khu vực.

Nhà khoa học Alun Hubbard, từ Đại học Aberystwyth ở Wales (Anh), cho hay ông đã kinh ngạc tới nỗi không nói lên lời khi nhìn thấy sông băng Petermann giờ đây nhỏ hơn nhiều so với trước kia.

Tảng băng khổng lồ tách khỏi Greenland

“Mặc dù tôi đã biết hiện tượng băng bị tan chảy thông qua ảnh vệ tinh nhưng tôi vẫn rất bất ngờ về quy mô của khối băng bị tách, điều khiến tôi bị sốc tới nỗi không nói lên lời”, ông Hubbard nói trong một tuyên bố.

Ông Hubbard cho biết thêm rằng không hiện tượng tương tự nào được ghi nhận tại Greenland kể từ khi các quan sát được thực hiện vào năm 1876.

Các nhà khoa học giờ đây lo ngại rằng một khối băng lớn khác, rộng gấp 2 lần diện tích Manhattan, đang sắp sửa tách ra.

Giáo sư Alan Box, giáo sư Đại học Ohio, người cũng nghiên cứu sông băng Petermann, cho hay các nhà quan sát không biết rõ liệu mực nước tăng và nhiệt độ không khí của khu vực có góp phần gây ra sự tan chảy của băng hay không.

Lớp băng của Greenland có thể tan chảy với tốc độ 400 tỷ tấn mỗi năm. Đảo băng này đã mất 229km² băng trong thời gian từ năm 2000-2010.

.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Kéo băng từ Bắc Cực xuống Châu Phi

http://www.khoahoc.com.vn/doisong/moi-truong/giai-phap/34396_Keo-bang-tu-Bac-Cuc-xuong-Chau-Phi.aspx


Một nhóm chuyên gia Pháp đã thực hiện thành công mô hình kéo một tảng băng khổng lồ từ Bắc Đại Tây Dương xuống tây bắc châu Phi, dự án thực tế sẽ giúp giải quyết vấn nạn hạn hán trầm trọng ở châu lục này, tờ Physorg cho hay.

Thập kỉ 70 của thế kỷ trước, Georges Mougin, khi đó là một kỹ sư mới tốt nghiệp đã nảy ra một ý tưởng khổng lồ. Đó là những tảng băng trôi nổi trên biển Bắc Đại Tây Dương có thể được buộc lại và kéo xuống phía nam tới những khu vực chịu hạn hán nghiêm trọng như vùng Sahel ở Tây Phi. Mougin đã nhận được sự hỗ trợ từ hoàng tử Ả rập tuy nhiên các chuyên gia thời đó đã chế nhạo ý tưởng của Mougin và toàn bộ kế hoạch cuối cùng đã bị treo lại.

Năm 2009, một công ty phần mềm Pháp có tên Dassault Systemes đã xem xét lại ý tưởng của Mougin và cho rằng ý tưởng này có thể khả thi và liên hệ với ông đề nghị được làm mô hình toàn bộ ý tưởng trên máy vi tính. Sau khi hoàn thành mô hình, 15 kỹ sư của nhóm nghiên cứu đã kết luận hoàn toàn có thể kéo một tảng băng từ vùng biển quanh.

Một tảng băng 30 triệu tấn có thể cung cấp nước ngọt cho nửa triệu dân châu Phi trong vòng 1 năm. (Ảnh: Trevor Williams)
Một tảng băng 30 triệu tấn có thể cung cấp nước ngọt cho nửa triệu dân châu Phi trong vòng 1 năm. (Ảnh: Trevor Williams)

Newfoundland (gần Canada) đến quần đảo Canary ngoài khơi bờ biển tây bắc châu Phi trong thời gian 5 tháng, tuy nhiên chi phí sẽ vào khoảng gần 10 triệu USD.
Trong mô hình mô phỏng giống hệt hiện thực, tảng băng được chọn, đầu tiên sẽ được bọc một lớp áo bảo vệ để ngăn chặn việc tan chảy; sau đó sẽ được nối với một tàu kéo di chuyển với tốc độ 1,852 km/giờ (đã tính lực cản của các dòng hải lưu). Trong thí nghiệm mô hình, tảng băng đến đích sẽ mất đi 38% trong tổng trọng lượng 7 tấn.

Tất nhiên dự án thực tế sẽ kéo một tảng băng khổng lồ hơn nhiều. Các chuyên gia ước tính một tảng băng cỡ 30 triệu tấn có thể cung cấp nước ngọt cho nửa triệu dân trong vòng một năm.

Các nhà khoa học cũng xem xét vấn đề vận chuyển nước từ tảng băng ở biển đến tận tay những nạn nhân trong vùng hạn hán. Toàn bộ chi phí khổng lồ cho một dự án như vậy, ước tính bao gồm chi phí của lớp áo bảo vệ tảng băng, nhiên liệu dầu dùng cho tàu kéo trong 5 tháng, nhân lực liên quan và cuối cùng là chi phí phân phát nước ngọt từ bờ biển vào tận nơi từng địa phương trong khu vực hạn hán.
Các nhà khoa học cho biết có khoảng 40.000 tảng băng lở ra khỏi mũi băng Bắc cực hàng năm. Một phần nhỏ băng lở đó đã đáng để mất thời gian và chi phí cho việc kéo chúng đến những vùng bị hạn hán, như là khu vực Sừng châu Phi (Đông Phi) hiện nay.
Kỹ sư Mougin đã 86 tuổi hiện đang đi gây quĩ cho dự án thực tế.

.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Giá trị của thời gian

http://khuccamta.net/diendan/showthread.php?t=8451


Một kỹ sư đã tính ra được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong những việc sau đây:
-Nếu làm đinh sẽ bán được 10USD.
-Nếu làm kim may sẽ bán được 300USD.
-Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000USD.
 
Mỗi ngày đều cho ta 24 giờ bằng nhau, còn sử dụng những “nguyên liệu” đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tuỳ thuộc chúng ta.
 
Thời gian là một trong những thứ quí hiếm nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khoẻ nếu có mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.
 
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “giết thời gian”. Nhiều người tìm những thú vui, những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian là để sử dụng chứ không phải để giết.

Bạn có nhận ra được giá trị của thời gian?.
sưu tầm

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Bạn có nghèo không ?

http://khuccamta.net/diendan/showthread.php?t=8351

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào? Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.


Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười : 
- Chuyến đi như thế nào hả con ?
- Thật tuyệt vời bố ạ !
- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy !
- Ồ, vâng.
- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này ?

Đứa bé không ngần ngại :

- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau...

Đến đây người cha không nói gì cả.

"Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi..." - cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người.

Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.


-------Sưu tầm-------

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Cà - rốt , Trứng và Cà - phê

Anna, con gái người đầu bếp phàn nàn với bố về cuộc sống khó khăn của mình. Cô không biết phải giải quyết thế nào và muốn từ bỏ tất cả. Anna mệt mỏi vì phải đấu tranh, dường như chuyện rắc rối này chưa qua thì chuyện khác đã đến.


Bố của Anna dẫn cô vào trong bếp, đổ đầy nước vào 3 cái nồi nhỏ rồi đun. Khi nước sôi, ông đặt 1 củ cả rốt, 1 quả trứng và 1 ít cà phê xay vào lần lượt 3 cái nồi và không nói câu nào.

Anna không hiểu cha định làm gì. Cô kiên nhẫn chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Khoảng 20 phút sau, ông tắt bếp và vớt củ cà rốt đặt lên chiếc đĩa. Cũng tương tự như vậy, ông vớt trứng và múc cà phê đổ vào 1 cái cốc.

Ông quay ra hỏi Anna: “Con gái, con đang nhìn thấy những thứ gì?”

“ Tất nhiên con vẫn chỉ nhìn thấy cà rốt, trứng và café thôi”, Anna đáp.

Ông dẫn Anna đến gần và bảo cô nếm thử củ cà rốt. Sau một thời gian luộc chín, củ cà rốt đã mềm hơn rất nhiều.

Sau đó ông lại bảo con gái cầm quả trứng lên và bóc vỏ. Sau khi bóc vỏ trứng, Anna thấy phần lòng trắng đã cứng lại. Cuối cùng ông bảo Anna nếm thử chút café. Cô mỉm cười khi nếm vị café nồng đậm đang tỏa hương thơm trong chiếc cốc nhỏ.

Cô hỏi ông: “Rút cuộc là sao hả bố?”

Ông giải thích rằng, mỗi thứ như củ cà rốt, quả trứng, café xay đều gặp phải “chuyện không may” là bị luộc chín, nhưng chúng phản ứng theo những cách khác nhau.

Củ cà rốt lúc đầu rất cứng, nhưng sau khi luộc đã trở nên mềm và yếu ớt.

Quả trứng vốn dễ vỡ. Nó chỉ được bao bọc bằng lớp vỏ mỏng manh nhưng sau khi luộc lại cứng cáp hơn rất  nhiều.

Bột café vốn ở thể rắn nhưng đã biến đổi thành nước sau khi đun.

“Con là cái nào trong 3 thứ này?”, Ông trìu mến hỏi Anna.

“Khi điều không may gõ cửa, con sẽ phản ứng thế nào? Con có trở nên yếu đuối như củ cà rốt, rắn rỏi như quả trứng hay thay đổi hẳn như bột café?”

Con người có nhiều cách để phản ứng trước khó khăn. Đừng trở nên yếu đuối hoặc kìm nén bản thân, hãy thay đổi bản thân từ bên trong trước đã.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Tại sao người Do Thái thông minh

http://thanhcavietnam.org/forum/showthread.php?t=30034

“Người Do Thái là dân tộc thông minh nhất thế giới, họ dường như được sinh ra là để làm chủ thế giới này”. Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao họ lại thông minh như vậy? Tại sao họ lại được sinh ra với quá nhiều ưu việt như thế? Có phải tất cả đều là tự nhiên? Liệu Việt Nam chúng ta có thể tạo ra những thế hệ ưu việt như thế không? Tất cả câu hỏi trên đều có thể giải đáp được, ngoại trừ câu hỏi cuối cùng vì nó sẽ được trả lời bởi chính các bạn, những con người của dân tộc Việt Nam.

Bài viết dưới đây được lược dịch từ luận án của một tiến sĩ nước ngoài với tiêu đề gốc là “Why Jews Are Intelligent” (tạm dịch là “Vì sao người Do Thái thông minh”). Bài viết rất hay và có ý nghĩa.

Trước hết xin được cung cấp một số thông tin tìm hiểu được về IQ của người Do Thái. Hiện nay các nhà nghiên cứu về giáo dục và tâm lý tin rằng IQ TB của người Do Thái vào khoảng từ 107,5 đến 115 (sd15). Để so sánh thì IQ TB của thế giới là 100 và IQ của người Việt Nam (theo một khảo sát) là 94. Cách biệt sẽ không rõ ràng nếu chỉ nhìn vào những con số này. Mọi thứ sẽ trở nên thực sự khác biệt nếu như ta so sánh đến tỉ lệ “thiên tài” (IQ>=140 - cũng là mức yêu cầu của VNHIQ) trong số dân. Với IQ TB của dân số là 94 thì tỉ lệ “thiên tài” sẽ là 1/924 hay 0,1%, tỉ lệ này sẽ là 1/261 hay 0,4% nếu IQ TB là 100. Sự khác biệt sẽ cực lớn vì với mức IQ TB là 110 như người Do Thái thì tỉ lệ những người có IQ đạt mức thiên tài này sẽ lên tới 2,3% (nghĩa là cứ 100 người sẽ có hơn 2 thiên tài).
Sau đây là bài dịch tác giả Thanh Hằng:
“Bài này tôi lược dịch và tổng hợp từ nhiều nguồn, nhân dịp nghe chuyện người Do Thái và vì thầy hướng dẫn hiện tại của tôi là một Giáo sư người Do Thái.
Để mở đầu, xin được trích dẫn rằng, dân số Do Thái ở Anh có tên tuổi khiến tôi đi hê´t từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Do Thái trên thế giới hiện nay vào khoảng xấp xỉ 13 triệu người (tức là khoảng 0.21% dân số thế giới - số liệu năm 2000), tức là cứ 470 người thì có 1 người Do Thái. Vậy nhưng, vào khoảng giữa thế kỷ 19, 1/4 các nhà khoa học trên thế giới là người Do Thái, và tính đến năm 1978, hơn một nửa giải Nobel rơi vào tay người Do Thái. Như vậy có đến 50% đóng góp cho sự tiến bộ của loài người chỉ do 0.21% dân số đảm nhiệm.

Những tên tuổi lớn của thế kỷ 20 có thể kể đến như bộ óc thế kỷ Albert Einstein, Sigmund Freud, Otto Frisch, .v.v. đều là người Do Thái.
Dù không phải là chủng tộc lớn, thế nhưng không một nhóm chủng tộc nào có thể sánh được với người Do Thái về khả năng và thành tích vượt trội. Kết hợp với những tính cách di truyền của người Do Thái như tham vọng, ham hiểu biết, tích cực, trí tưởng tượng phong phú, bền bỉ, sự thông minh của người Do Thái thực sự đã là đòn bẩy khiến người Do Thái đứng đầu trong tất cả các lĩnh vực cuộc sống.

Những tên tuổi Do Thái hiện nay có thể kế đến là nhà tài phiệt George Soros (người có thể làm khuynh đảo thị trường tài chính thế giới, được xem là người đứng sau sự sụp đổ hệ thống chính trị ở Đông Âu và khủng hoảng tài chính Châu Á 1997); các cựu và chủ tịch Ngân hàng thế giới World Bank đương nhiệm đều là người Do Thái ví dụ như James Wolfensohn, Paul Wolfowitz, Robert Zoellick. Diễn viên điện ảnh thông minh và có học thức thuộc hàng top Hollywood hiện nay là Natalie Portman cũng là người Do Thái, vừa theo học đại học Havard và tham gia bộ phim siêu phẩm “Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao”.

Trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống như kỹ thuật, âm nhạc, khoa học và kinh doanh, 70% các hoạt động kinh doanh thế giới hiện nay đều do người Do Thái nắm giữ. Các lĩnh vực kinh doanh nổi bật như mỹ phẩm, thời trang, thực phẩm, vũ khí, khách sạn, công nghiệp phim ảnh (kể cả Hollywood và các trung tâm điện ảnh khác).

Trong năm thứ 2 đại học, vào tháng 12 năm 1980, tôi định đến California và tôi nảy ra ý tưởng, tôi tự hỏi sao trời lại cho họ những khả năng siêu phàm như vậy, liệu có điều gì trùng hợp chăng, loài người có thể tạo ra những người giống họ như sản xuất hàng hóa từ nhà máy không? Luận văn của tôi mất 8 năm để tập hợp thông tin từ tất cả các nguồn tin chính xác như thức ăn, văn hóa, tôn giáo, sự chuẩn bị khi mang thai, .v.v. và tôi đem so sánh với những chủng tộc khác.

Hãy bắt đầu bằng việc chuẩn bị cho thai kỳ. Ở Israel, điều đầu tiên tôi nhận thấy đó là người mẹ khi mang thai sẽ thường xuyên hát, chơi đàn, và luôn cố gắng giải toán cũng chồng. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy người mẹ luôn mang theo sách toán và đôi khi tôi giúp cô giải bài. Tôi hỏi cô, ‘việc này có phải là giúp cho thai nhi?’. Và cô trả lời, ‘Đúng vậy, tôi làm thế là để đào tạo đứa trẻ từ khi còn trong bụng mẹ như vậy nó sẽ trở nên thông thái về sau.’Và cô tiếp tục làm toán cho đến khi đứa trẻ được sinh ra.
Một điều khác tôi nhận thấy là thức ăn. Người mẹ rất thích ăn hạnh nhân (almonds), chà là (dates) cùng sữa tươi. Bữa trưa cô ăn bánh mì và cá (không ăn đầu), salad trộn với hạnh nhân và những loại hạt khác vì họ tin rằng thịt của cá tốt cho sự phát triển trí não nhưng đầu cá thì không. Thêm vào đó, theo văn hóa của người Do Thái, người mẹ khi mang thai cần phải uống dầu gan cá.

Khi được mời đến dùng bữa tối, tôi thấy rằng họ luôn dùng cá (phần thịt ở mình cá), họ không ăn thịt vì tin rằng thịt và cá khi ăn chung sẽ không tốt cho cơ thể. Salad và các loại hạt là điều bắt buộc, đặc biệt là hạnh nhân.

Họ luôn ăn hoa quả tươi trước bữa chính. Lý do là vì họ tin rằng việc ăn bữa chính trước rồi hoa quả sẽ khiến chúng ta buồn ngủ và khó tiếp thu bài ở trường.

Ở Israel, hút thuốc là điều cấm kỵ. Nếu bạn là khách thì không nên hút thuốc trong nhà họ, họ sẽ lịch sự mời bạn ra ngoài để hút thuốc. Theo các nhà khoa học ở đại học Israel, chất nicotine sẽ phá hủy những tế bào cơ bản trong cơ thể đồng thời ảnh hưởng đến gen và DNA (tế bào di truyền) dẫn đến sự thoái hóa bộ não.

Thức ăn cho trẻ cũng luôn trong sự hướng dẫn của cha mẹ. Đầu tiên, hoa quả ăn cùng với hạnh nhân, sau đó là dầu gan cá. Theo đánh giá của tôi, những đứa trẻ Do Thái đều biết 3 thứ tiếng, ví dụ như tiếng Do Thái, Ả rập, và tiếng Anh. Từ khi còn nhỏ, trẻ em đã được học đàn piano và violin, và đây là điều bắt buộc. Làm như vậy vì họ tin rằng điều này sẽ làm tăng chỉ số thông minh của trẻ và sẽ khiến con họ trở nên thông minh. Cũng theo các nhà khoa học Do Thái, sự rung động của âm nhạc sẽ kích thích não bộ và đó là lý do vì sao có rất nhiều thiên tài người Do Thái...

Từ lớp 1 đến lớp 6, những môn học ưu tiên trẻ em được dạy là các môn về kinh doanh, toán học, khoa học. Để so sánh, tôi có thể nhận thấy trẻ em ở California, chỉ số IQ của chúng khoảng 6 năm về trước. Tất cả trẻ Do Thái đều tham gia vào các môn thể thao như bắn cung, bắn súng, chạy bộ vì họ tin rằng bắn cung và bắn súng sẽ rèn luyện cho bộ não trở nên tập trung vào cách quyết định và sự chính xác.

Ở trường trung học, học sinh sẽ giảm dần việc học khoa học mà sẽ học cách tạo ra sản phẩm, đi sâu vào những kiểu bài tập thực tế như vậy.
Dù một số dự án/ bài tập có vẻ nực cười và vô dụng, nhưng tất cả đều đòi hỏi sự tập trung nghiêm túc đặc biệt nếu đó là những môn thuộc về vũ khí, y học, kỹ sư, ý tưởng sẽ được giới thiệu lên các viện khoa học hoặc trường đại học.

Khoa kinh doanh cũng được chú trọng ưu tiên. Trong năm cuối ở trường đại học, sinh viên sẽ được giao một dự án và thực hành. Họ sẽ hoàn thành nếu nhóm của họ (khoảng 10 người/nhóm) có thể tạo ra lợi nhuận 1 triệu USD. Đừng ngạc nhiên, đây là thực tế và đó là lý do vì sao một nửa hoạt động kinh doanh trên thế giới là của người Do Thái. Thiết kế mẫu thời trang mới nhất của Levis là của khoa kinh doanh và thời trang của trường đại học Israel.

Đã bao giờ bạn thấy họ cầu nguyện chưa? Họ sẽ luôn lắc đầu vì họ tin rằng hành động này sẽ kích thích và cung cấp nhiều oxy cho não. Điều tương tự giống như người Hồi giáo khi cầu nguyện họ phải quỳ lạy cúi đầu. Và hãy xem những người Nhật Bản, cách họ cúi đầu và người Nhật Bản cũng có rất nhiều người thông minh, họ thích ăn sushi (thịt cá tươi). Liệu đây có phải là sự trùng hợp?

Trung tâm thương mại của người Do Thái tập trung ở thành phố New York, và chỉ phục vụ cho người Do Thái. Nếu ai đó trong cộng đồng Do Thái có ý tưởng hay có thể sinh lời, hội đồng người Do Thái sẽ cung cấp khoản vay không lãi suất và đảm bảo việc kinh doanh này phải phát triển. Vì lý do này, Starbuck, Dell, Coca-Cola, DKNY,

Oracle, Levis, Dunkin Donut, các bộ phim Hollywood và hàng trăm hoạt động kinh doanh khác đều nằm dưới sự tài trợ của cộng đồng Do Thái. Sinh viên Do Thái tốt nghiệp từ khoa y dược ở New York được khuyến khích đăng ký với hội đồng này và được phép hành nghề tư với khoản vay không lãi suất này.

Hút thuốc sẽ khiến bộ não bị thoái hóa. Trong chuyến thăm của tôi đến Singapore năm 2005, điều khiến tôi ngạc nhiên là những người hút thuốc bị coi như đồ bỏ đi và giá một bao thuốc là khoảng 7 USD. Cũng giống như ở Israel, việc hút thuốc là cấm kỵ và Singapore đã hình thành cách quản lý giống như ở Israel. Đây cũng là lý do vì sao hầu hết các trường đại học của Singapore đều thuộc đẳng cấp cao, dù Singapore chỉ nhỏ bằng Mahattan. Hãy nhìn sang Indonesia, đâu đâu mọi người cũng hút thuốc và giá một bao thuốc chỉ rẻ bèo khoảng 70 xu USD. Và bạn có thể đếm được số trường đại học của họ, những gì họ sản xuất, những gì họ có thể tự hào, công nghệ ư? Họ còn chẳng thể nói được thứ ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ của mình, vì sao họ khó có thể sử dụng tiếng Anh thành thạo? Liệu đây có phải là do việc hút thuốc? Bạn hãy tự suy nghĩ nhé.

Trong bài nay tôi không động chạm đến vấn đề tôn giáo hay chủng tộc. Đó là vì sao người Do Thái khá kiêu ngạo, và vì sao họ luôn bị săn đuổi từ thời Paraoh cho đến Hitler. Đối với tôi đó là vấn đề về chính trị và sự tồn vong. Điểm cuối cùng trong bài này là liệu chúng ta có thể tạo ra những thế hệ giống như những người Do Thái? Câu trả lời có thể ở dạng khằng định đó là chúng ta cần thay đổi thói quen ăn uống hàng ngày, cách làm cha mẹ, và tôi đoán rằng chỉ trong 3 thế hệ, việc này có thể làm được. Điều này tôi có thể quan sát được từ đứa cháu của tôi. Chỉ mới 9 tuổi, cậu đã viết được bài luận 5 trang về đề tài ‘Vì sao tôi thích cà chua?’. Cầu chúc cho chúng ta được sống yên bình và thành công trong việc tạo ra những thế hệ tương lai tài giỏi cho nhân loại dù bạn thuộc bất kỳ chủng tộc nào.

Bổ sung: Theo truyền thống người Do Thái, những học giả, nhà khoa học được khuyến khích kết hôn với con gái của những thương nhân, vì theo họ, con cái sinh ra sẽ là sự kết hợp của cả giáo dục hàn lâm và giáo dục thực tế. Chính sự coi trọng thương nhân và kinh doanh cũng như học vấn đã đưa họ lên vị trí hàng đầu trên thế giới và khiến cả thế giới ngả mũ cúi đầu. (khác hẳn với văn hóa ‘sỹ, nông, công, thương’ của VN và Châu Á). Những chính sách của Hoa Kỳ trước đây và của Obama hiện tại cũng đều chịu sự ảnh hưởng mạnh mẽ của các nhà tài phiệt người Do Thái.”

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Con cũng chỉ là người bình thường

http://dantri.com.vn/c130/s130-493820/con-cung-chi-la-nguoi-binh-thuong.htm

Con biết ba mẹ luôn mong muốn con là một người xuất sắc, có thành tích vượt bậc cũng chỉ vì ba mẹ luôn kì vọng vào con và mong muốn những điều tốt nhất cho con. Ba mẹ mong muốn đào tạo con là một “công dân thế giới”- giỏi văn hóa, tiếng Anh như gió, vi tính cũng rất cừ, biết thể thao, thành thạo kỹ năng thuyết trình, giao tiếp, làm việc nhóm…

Con nhớ hồi con học lớp 1 mẹ nhất quyết bỏ ra không biết bao nhiêu tiền để con đi học tiếng Anh ở các trung tâm tiếng Anh quốc tế. Con ngại giao tiếp, vốn Tiếng Anh cũng không nhiều, nên chẳng dám nói chuyện với ai. Kết quả là kỹ năng giao tiếp chẳng khá hơn là mấy.

Lên lớp 3 mẹ lại đầu tư cho con đi học vẽ và nhạc. Ba mẹ sắm cho con bao nhiêu là dụng cụ, nào là giá vẽ, nào bút màu… Nhưng 2 tiếng ngồi trong lớp học là cả một thử thách lớn với con. Bởi con không có năng khiếu vẽ, con cũng không thích vẽ lại cứ phải tô tô xóa xóa. Con chán đến nỗi cứ đến giờ học vẽ là cầu mong sao thời gian trôi qua thật nhanh, hoặc ước sao một tuần đừng có ngày thứ Sáu.

Rồi khi con tham gia lớp học đàn, cứ ăn cơm xong ba hò con mang đàn ra tập. Hôm nào cũng gõ từng bấy nhiêu bản nhạc nhưng con chẳng hề cảm thấy rung động. Nhiều hôm chán quá nhân lúc ba không để ý con gài chế độ tự động vào đàn, miễn là có âm thanh vang lên, ba mẹ tưởng con đang tập đàn là được.

Còn biết bao là lớp học khác mà con đã từng phải tham gia cho dù không hề thích. Con còn nhớ, có những bữa cơm mẹ kể chuyện con của cô bạn cùng cơ quan vừa đạt giải học sinh giỏi thành phố, lại nói tiếng Anh lưu loát, đàn hay. Rồi mẹ kết luận: “Sao con nhà người ta cũng ăn cơm thế, cũng ở thế mà lại giỏi đến vậy. Đẻ được đứa con thế cũng bõ những ngày tháng vất vả”. Ba mẹ có biết con đã tủi thân như thế nào không?

Con biết câu chuyện của ba mẹ chỉ nhằm mục đích “khích tướng” con gái. Nhưng ba mẹ xin hãy hiểu cho con, con đã cố gắng hết sức rồi.

Tự biết mình không có tài, con chăm ngoan, nghe lời ba mẹ. Con không bỏ học, không la cà quán xá, không đàn đúm bạn bè, không đua đòi ăn diện. Con đã cố gắng học hành chăm chỉ nhưng cuối năm cũng chỉ được học sinh tiên tiến.

Sắp tới đây con sẽ bước vào kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh - kỳ thi đại học. Ba đã từng nói với con: “Trường đó là trường quá tầm thường mà con không đỗ thì ba cũng chịu không còn gì để nói với con nữa”. Mẹ thì bảo: “Con cái nhà các bác bạn mẹ toàn chọn những trường đỉnh hơn nhiều, mà cầm chắc tấm vé vào trường rồi. Con chọn trường tầm tầm thế này cố mà giành thủ khoa…”. Con thấy rất áp lực. Con run sợ, nếu không đạt kết quả như ba mẹ mong muốn, mọi sự sẽ thế nào?

Con chỉ là một người bình thường. Tương lai con còn dài, biết đâu một ngày nào đó con sẽ phát hiện ra mình có sở trường về một ngành nghề nào đó. Vì vậy xin ba mẹ đừng so sánh, đừng tạo áp lực cho con bằng những kì vọng của mình. Con có thể không phải là một họa sỹ giỏi, một nghệ sĩ múa điêu luyện, một người nói tiếng Anh như gió hoặc một thủ khoa… nhưng chắc chắn con là một đứa con ngoan, hiếu thảo. Điều đó có đủ làm cho ba mẹ vui lòng?

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Những lá thư không được trả lời

http://thanhcavietnam.org/forum/showthread.php?t=31904


Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ. Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.

Suốt những ngày nằm viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ. Ông như bị tách khỏi thế giới.

Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn. Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.

Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.

Ông viết mỗi tuần hai lá thư. Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng. Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không bao giờ ông biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không. Nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục viết.

Rồi đến một ngày kia ông, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:

"
Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông."



Góc tâm hồn

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Chuyện con cái

 
 
 
Trò chuyện về con cái, cùng ca cẩm lũ trẻ bướng bỉnh, cậu đồng nghiệp của chị thở dài đưa ra kết luận, khiến chị giật mình lo nghĩ: “Chị để ý mà xem, đứa trẻ ở với ông bà và đứa chỉ ở với bố mẹ, chúng khác nhau nhiều đấy”.
 
Cậu ấy nói tiếp: “Hiếm ông bà nào không chiều cháu. Tình yêu ấy gần như là mù quáng, họ có thể dễ dàng nghiêm khắc với con mình, còn với cháu thì không. Chị em mình sau này khéo cũng thế vì tuổi già sợ cô đơn, có lũ cháu quây quần lại cứ quát mắng thì đứa nào muốn đến gần.

Như con nhà em tiếng là đi trẻ thật nhưng mà cũng vô kỷ luật lắm. Mưa không đi học, nắng không đi, ốm thì đương nhiên được ở nhà, chưa kể hôm nào ông thích lại giữ ở nhà chơi với ông cho vui. Vậy là một tháng số ngày đi học chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Từ bé đến giờ khóc chưa được 5’ hết ông lại bà dỗ dành. Nó mới gần bốn tuổi mà bao phen vợ chồng em phải lắc đầu, bó tay vì cứ nói một đằng nó làm một nẻo, phải theo ý nó, không thì giãy giụa, lăn ra hờn khóc bằng được thì thôi”.

Chị im lặng vì thấy giống con nhà mình quá và không còn thấy tự hào, yên tâm tểnh tềnh tênh được ông bà nỏ nom trông con hộ nữa. Dường như ông bà và cả bố mẹ đều khó lòng nhận biết con mình ngoan hay chưa. Chị nghĩ rằng mình phải dành thời gian để định hướng lại suy nghĩ, phân tích cho ông bà hiểu, cây non mới dễ uốn và không phải lúc nào chiều cháu cũng là tốt.

Để làm được trước hết, chị cần tìm được đồng minh chồng. Chị quyết tâm cứng rắn và dọa chồng không rèn được thì đứa sau chị sẽ dọn ra riêng, chịu vất vả một chút còn hơn là bất lực nhìn con lớn lên không theo “lề phải” và cách giáo dục của mình.

Đang loay hoay tìm cách thì đợt đó mẹ chồng nhờ chị chở về quê thăm dì của mẹ đang bệnh, nằm liệt gường.

Vừa lọ mọ đến cổng thì thấy một đám con nít đang đứng chơi. Lũ trẻ nhem nhuốc giương mắt lên nhìn chẳng chào, thằng bé độ ba tuổi ra dáng “đàn anh” đến quát: “Sao mày dám vào nhà tao?”, mẹ chồng chị trố mắt, hai người tiến vào hỏi thăm ông Thuận là con của dì. Nó lại tiếp tục gân cổ lên: “Mày có muốn tao đập chết không?”. Cậu từ trong nhà chạy ra nghe thấy những lời hỗn hào vậy nhưng vẫn bô bô nói cười và chỉ đuổi bọn trẻ ra sân chơi kèm giọng nói bình thản như đã quá quen với thái độ của chúng: “Cháu nội em đấy, bọn quỷ sứ”.

Hai mẹ con ngỡ ngàng đi vào buồng thăm dì, biếu mấy đồng và đặt hộp bánh lên cho bọn trẻ, chả biết có “mật thám” ở đâu báo mà bốn, năm đứa ùa vào, xông đến hộp bánh xé tơi tả, chia nhau không đều còn cấu chí, chửi bới và khóc lóc, chị giận sôi máu, nếu ở nhà chị hẳn mỗi đứa đã được một phát vào mông, nhưng chị còn giận hơn trước sự bình tĩnh của cậu: “Cái lũ này, đã xin bà chưa?”

Đến bữa ăn mới gọi là kinh hoàng, mẹ con chị đã nhất quyết từ chối mà vẫn bị kéo xuống ngồi dưới mâm. Có ba đứa trẻ ăn cùng thôi mà mâm cơm bị dùng đũa ngoắng loạn cả lên, gắp món này nhưng không thích lại vứt trả vào đĩa, người lớn chắc thấy bình thường nên chỉ nhắc mấy câu chiếu lệ rồi thôi.

Trên đường về chị thủ thỉ với mẹ chồng: “Bọn trẻ nhà cậu sống tự do mẹ nhỉ?”. Bà không còn nói câu quen thuộc “Kệ, nó còn trẻ con” nữa mà bà nói xối xả: “Mất dậy chứ tự do gì chúng nó”.

Chị cười thầm rồi nói tiếp: “Thấy cậu có vẻ quen với cảnh ấy nên chẳng thấy phản đối gì, chứ con cũng thấy gai mắt quá! À, hôm đứa bạn con đến chơi cũng góp ý là Nhím nhà mình hơi tự do, đòi gì ông cũng cho, lại chẳng thèm chào khi khách đến nhà…”. Mẹ chồng như tỉnh ra hỏi “Thế à?”, lát sau thì nói: “Phải chỉnh đốn lại ngay”.

Chị cùng chồng liền đưa ra một số nội quy nhờ ông bà giám sát hộ như: Không được ăn kẹo buổi tối, không ăn vặt trước giờ ăn cơm, có khách phải chào hỏi và từ tốn trong ăn uống, khách cho quà phải xin đàng hoàng, họ về mới được bóc ra. Khi bố mẹ mắng cháu, ông bà không được can thiệp…

Biết là khó nhưng vẫn phải làm, nhớ lại bọn nhóc nhà ông trẻ, hẳn bà nội cũng rùng mình nên có vẻ quyết tâm đưa nhóc nhà chị về “lề phải”. 

.